Content Top

Tác giảThông điệp
Mod
avatar
Thông Tin luna.rua
Giới tính : Nữ
Posts : 193
Thanked : 30
$ : 689
Hiện đang:

11.12.10 10:20

Chủ đề : Lady.rùa-Ma - Lâu đài trên cát
--------------------------------------------------


Tôi đang xây một tòa lâu đài trên cát và đây là tòalâu đài lớn nhất trên bãi. Tôi ngồi ngắm nghía và dựtính khi nào uống hết ly trà này tôi sẽ tiếp tục, vàchắc chắn tòa lâu đài trên cát của tôi sẽ lớn nhấtthế giới.Trong khi tôi đang ngắm nghía công trình vĩ đại của mìnhthì hai người đàn bà đi tới. Tôi không nói gì với họvì mẹ tôi vẫn bảo rằng tôi không biết ăn nói vớithiên hạ, tuy nhiên tôi cảm thấy họ đang nhìn tôi. Tớikhi quay lại, tôi mới biết là họ đang nhìn tòa lâu đài.Người đàn bà trẻ hơn đột nhiên run lên dù trời khônglạnh, mặt mày bà có vẻ hoảng hốt. Bà run rẩy nói vớingười kia:- Tòa lâu đài này kỳ cục quá, trông giống nhự..Người đàn bà lớn tuổi hơn bất lịch sự lắm vì bà tangắt ngang, không để người kia nói hết:- Đừng, cô đừng làm thằng nhỏ sợ. Cô chỉ tưởngtượng bậy bạ không à!Tôi nhìn quanh nhưng không thấy một đứa nhỏ nào trênbãi vì còn quá sớm. Rồi tôi nhớ tới "thằng nhỏ". Cólẽ bà này cũng nói về nó. Thật là điều đáng ngạcnhiên vì tôi biết chắc là hai người này chưa gặp Batôi, và Ba tôi cũng nói về "thằng nhỏ" khi gây lộn vớicậu Tám.Tôi nghe Ba tôi và cậu Tám cãi lộn vào tối hôm qua. CậuTám nói:- Tại sao anh không để "thằng nhỏ" được yên?Ba tôi trả lời:- "Thằng nhỏ" này là thằng khùng. Khi cái vụ nghỉ hè nàykết thúc, tôi sẽ gởi nó đi chỗ khác. Tôi có nhiềuviệc cần xài hơn là chi phí cho một thằng khùng.Giọng nói của cậu Tám đột nhiên thay đổi, làm như cậugiận dữ lắm:- Hừ, anh nhất định làm bất cứ việc gì để hành hạchị Sáu phải không?Chị Sáu là mẹ tôi. Cậu Tám gọi mẹ tôi là chị Sáu. Đôikhi cậu gọi mẹ tôi là chị và gọi một người nào đó là"thằng đó" mỗi khi mẹ tôi khóc. Tôi không biết "thằngđó" là ai mà chỉ biết là mẹ tôi khóc rất nhiều.Giọng Ba tôi cũng thay đổi:- Cậu hãy lo cho cái thân cậu đi là vừa. Tôi biết tạisao cậu cố tình lôi kéo tụi tôi vào cái trò nghỉ hènày. Cậu coi chừng là vừa đó, đừng tìm cách xía vàochuyện gia đình tôi.Tôi lẳng lặng bỏ đi chỗ khác. Tôi không thích nghenhững gì những người lớn nói vì tôi không hiểu gìhết.Tôi không biết "thằng nhỏ" là ai. Rồi Ba tôi nói tại saoBa tôi biết chúng tôi đi nghỉ hè. Việc này thì tôi cũngbiết, để tắm biển và ăn cà rem chứ còn làm gì nữa.Khi tôi không còn nghĩ tới những gì xẩy ra vào tối hômqua nữa, hai người đàn bà vẫn đứng nhìn tôi. Cái bàtrẻ tuổi hơn lên tiếng:- Cậu bé, cậu có nghe tôi nói gì không? Lâu đài củacậu có lính gác và có cầu kéo hay không?Tôi đoán là bà ta nói với tôi vì bà đang nhìn tôi. Trênbãi không có "cậu bé" nào. Tôi nghĩ chắc tôi là "cậubé". Nhưng tôi không biết những chữ bà ta nói có nghĩagì. Tôi không biết "lính gác" và "cầu kéo" là cái gì.Có nhiều thứ tôi không biết.Tôi nhìn bà ta mỉm cười, đưa nắm tay lên giả bộ nhưđang cầm ly trà:-\" Tôi đang nghỉ uống trà buổi sáng. Chừng nào nghỉ xongvà uống hết ly trà này (tôi đưa nắm tay lên miệng,ngửa cổ uống ừng ực mấy hơi), tôi sẽ xây tường xungquanh lâu đài, xây một cái tháp và một cái cổng có gainhọn nếu tôi kiếm được mấy cái cây.Hai người đàn bà cười ngặt nghẽo và nhắc lại "nghỉuống trà" và "cái cổng có gai nhọn". Rồi cái bà trẻ hơncho tôi một đồng và nói là để cho tôi mua cà rem vìtrà không tốt cho con nít.Khi họ đi rồi, tôi thắc mắc không hiểu họ muốn nóitới đứa con nít nào. Nếu tôi là "cậu bé" thì đứa"con nít" mà bà ta nói tới có lẽ là "thằng nhỏ". Nhưngkhông sao, tôi phải đi mua cà rem cái đã.Tôi chạy vội lên quán mua một cây cà rem và ăn thật lẹđể lỡ đứa "con nít" có tới nơi, nó cũng không dànhđược của tôi nữa.Bờ thành của tôi rất chắc chắn vì được làm bằngcát ẩm. Lúc này nước xuống thấp, nhưng khi nước lên,tòa lâu đài của tôi chắc sẽ được nước đem xuốngthủy cung. Nhưng tôi sẽ xây một tòa lâu đài thật lớn,lớn nhất thế giới, trước khi nước lên.Tôi không bao giờ nghĩ rằng Ba tôi lại để tôi làm nhưthế này.Hôm qua, chúng tôi đi dạo trên mấy kè đá. Ba tôi, mẹtôi, cậu Tám và tôi.Bên ngoài một tiệm bán đồ mà cậu Tám nói là đồ kỷniệm - tôi không biết kỷ niệm là gì - có rất nhiềunhững tấm hình nho nhỏ mà cậu Tám gọi là bưu thiếp -tôi cũng không biết cậu nói cái gì. Trên một tấm bưuthiếp, có hình một bà già và một thằng nhỏ đang đắpmột đống cát thật lớn.Mẹ tôi đọc hàng chữ trên tấm hình cho tôi nghe: "Nam, conlàm gì ba con thế hả?".Cậu Tám cắt nghĩa cho tôi và tôi cười đã đời. Thằngnhỏ lấy cát phủ lên mình cha nó. Mẹ tôi cũng cười, vừacười vừa liếc nhìn Ba tôi. Tự nhiên tôi cảm thấythích trò chơi này vì thấy mẹ tôi có vẻ thích.Tôi hỏi Ba tôi:- Con chơi phủ cát lên mình ba được không?Ba tôi trừng mắt:- Hừ! Trên xác chết của tao thì được!Cậu Tám nói:- Con len lén làm khi nào Ba con ngủ say là chắc ăn.Rồi mẹ tôi và cậu Tám cười. Tôi cười theo. Rồi Batôi cũng cười tuy có vẻ gượng gạo mà cả tôi cũng nhậnthấy.Sáng nay tôi thức dậy sớm lắm. Tôi ngủ trong phòng cậuTám trên một cái giường nhỏ ở góc phòng. Cậu Tám vàBa tôi đánh thức tôi dậy vì hình như hai người đang lahét, cãi nhau.Ba tôi nói:- Mày có giỏi thì ra ngoài kia. Tao không muốn thằng nhỏnó thức rồi la hét rầm rĩ lên.Tôi không biết Ba tôi muốn nói tới thằng nhỏ nào. Tôilà người duy nhất ở đây.Cậu Tám đáp:- Đi đâu thì đi, thằng này sức mấy mà sợ thằng nào.Khi hai người kéo nhau ra ngoài, tôi len lén đi theo mà cảhai không biết. Hai người dẫn nhau ra bãi biển - nhà trọcủa chúng tôi ở ngay bờ biển - vừa đi vừa la hét omxòm. Ngoài bãi không một bóng người, chỉ có chúng tôi.Rồi Ba tôi và cậu Tám giả vờ đánh lộn trong khi tôinúp sau một bụi cây nhỏ theo dõi.Tôi rất thích chơi trò đánh lộn và biết cậu Tám đánhlộn giả vờ rất giỏi.Cậu thường nói "Ta giết nhà ngươi" trước khi ném tôilên giường rồi lấy mền đè lên khiến tôi gần ngộpthở. Tới khi tôi chịu thua hoặc giả chết cậu mớicười ha hả giở mền lên cho tôi.Bây giờ trên bãi, Ba tôi giả vờ đấm vào mặt cậu Tám,cậu Tám giả vờ tránh, rồi giả vờ đấm lại vào mặt Batôi. Hai bên giả vờ đấm qua đấm lại bốp bốp mấy cáithì đột nhiên tôi thấy Ba tôi lảo đảo.Cậu Tám bước tới giả vờ đấm một cái thật mạnh ngheđánh chát một cái. Ba tôi giả vờ té xuống rồi giả vờnằm yên.Cậu Tám bỏ đi. Cậu đi ngang bụi cây tôi đang núp. Tôithấy cậu có vẻ giận dữ lắm.Tôi giơ tay vẫy nhưng cậu giả vờ không thấy, bỏ điluôn. Tôi nghĩ chắc cậu giận cả tôi.Tôi tới coi Ba tôi thì thấy Ba tôi nằm nghiêng và đangngủ thật say. Tôi vừa lay ba tôi vừa nói:- Ba ơi! Ba nằm đó bị cảm lạnh chết đó.Tôi nhớ mẹ tôi vẫn nói với tôi điều này. Nhưng Ba tôingủ say quá nên không thèm để ý tới những gì tôi nói.Tôi nhìn thật sát mặt Ba tôi thì thấy đôi mắt Ba tôinhắm nghiền, trên mặt có mấy vết bầm mà tôi khôngthấy vào tối hôm trước.Tôi chợt nghĩ tới tấm hình gì đó, và tấm bưu phiếu,có thằng nhỏ đang lấy cát phủ lên mình cha nó. Rồi tôinhớ lời cậu Tám nói "Con len lén làm khi nào Ba con ngủsay là chắc ăn".Bây giờ Ba tôi đang ngủ say, tôi phủ cát lên mình Ba tôilà chắc ăn. Tôi nghĩ rằng cái trò phủ cát này chắcchắn phải hay ho lắm, nếu không Mẹ tôi và cậu Tám đâucó cười.Tôi rất muốn làm cho mẹ tôi cười. Mẹ tôi ít khi cườilắm, chỉ khóc nhiều thôi. Và Ba tôi làm mẹ tôi khóc đó.Tôi bèn len lén lấy một chút cát ướt phủ nhè nhẹ lênchân Ba tôi. Ba tôi vẫn nằm yên. Rồi tôi lấy cát phủtừ từ lên đùi, lên bụng, lên ngực, lên cổ.Tôi biết Ba tôi ngủ say lắm vì khi tôi lấy cát phủ kínlên mặt Ba tôi như trong tấm bưu thiếp - có phải là bưuthiếp không, tôi quên chữ này rồi - Ba tôi cũng vẫnnằm yên.Tôi không biết Ba tôi ngủ thật hay giả vờ ngủ để chotôi chơi trò phủ cát. Có lẽ Ba tôi ngủ thật vì chưa baogiờ Ba tôi cho tôi làm bất cứ điều gì tôi muốn. Hômnay là lần đầu tiên tôi được phép chơi trò xây lâuđài xác chết. Tôi chỉ mới nghĩ ra chữ lâu đài xácchết khi nhớ lại lời Ba tôi nói "Trên xác chết của taothì được".Tôi cố gắng đắp thật nhiều cát ẩm lên mình Ba tôi.Tôi nhất định xây một toà lâu đài xác chết lớn nhấtthế giới. Chắc mẹ tôi và cậu Tám sẽ thích lắm. Lúcnào xây xong, tôi sẽ chạy lên gọi mẹ tôi và cậu Támxuống coi trước khi nước cuốn tòa lâu đài xác chếtcủa tôi về thủy cung.Và tôi tiếp tục đắp thật nhiều cát lên mình Ba tôi.Tòa lâu đài của tôi sẽ là tòa lâu đài bằng cát lớnnhất thế giới. Bây giờ nó đã lớn nhất trên bãi nàyrồi và mỗi lúc một lớn hơn tới lúc nước lên...Và tôi tiếp tục xây toà lâu đài xác chết thật saysưa...
Xem chữ ký của luna.rua

- Tan Tan Tan trong gió. Phúc chốc thành mây rồi . Bay Bay Bay trong nắng . Vui cùng những ngày trôi. Em nên chờ hay thôi......Có lẽ là như thế. Cứ chầm chậm tinh khôi. Bên đời, anh đang nhẹ .
Về Đầu Trang Go down
Bookmark and Share

Lady.rùa-Ma - Lâu đài trên cát

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

Trang 1 trong tổng số 1 trang
Chuyển đến:
Quyền hành của bạn
Bạn không có quyền trả lời bài viết





Bottom Corner


Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog
PCT