Content Top

Tác giảThông điệp
Vip
avatar
Thông Tin DOMI
Giới tính : Nam
Posts : 753
Thanked : 211
$ : 856
Hiện đang:
http://clip.vn/mytv/miss_12d_buzz

06.05.10 21:25

Chủ đề : Cám Ơn Em Đã Yêu Anh (p1)
--------------------------------------------------


Chương 1

Những cuộc hội hảo về ô mai, tầm ruột, mứt me, bánh đúc, thịt bò khô, xi nê, con trai và tình yêu thường tổ chức tại tư thất của nữ hiệp Hoàng Dung, người chưởng môn phái Nghịch Nữ. Phái này quy tụ năm tay cao thủ từ hai đảo Đakao, Tân Định và ba động Phú Nhuận, Hoà Hưng, Công Lý, từng gây biết bao ngẩn ngơ, xao xuyến cho quý vị giang hồ hiệp sĩ dừng gót lãng du trước cổng trường mỗi trưa, bất kể mưa hay nắng. Vương Ngọc Yến, Hân Ly, Triệu Minh đến rất đúng giờ. Họ cưỡi xe đạp mini, tập trung công lực vào cặp dò biểu diễn thuật khinh công lia liạ. Chỉ còn thiếu Chu Chỉ Nhược. Tại sao Chu Chỉ Nhược tới muộn ?
Nàng phóng Honda ngược chiều bị cảnh sát thổi tu hít biên phạt và nàng đang cười ruồi, gãi tai xin thông cảm chăng ? Hay nàng gặp lũ bà môn tà đạo Híppi lẽo đẽo bám sát, buông lời tán tỉnh theo nhạc điệu Yéyé ? Hay nàng cạn bình xăng, túi hết tiền đang dắt xế toát mồ hôi ? Nguy tai, thậm nguy tai ! Nhưng chẳng ai nghĩ chuyện cứu nguy Chu Chỉ Nhược. Bốn Nghịch Nữ nữ hiệp ngồi trên chiếc ghế dưới gốc gây khế đầy trái chín vàng. Chiều Xuân. Trời nắng gắt. Không một gơ.n mây thơ thẩn. Trừ bọn lá me rơi rụng một cách vô duyên tưởng chừng muốn khoe khoang màn chết thiêu tập thể. Cái sân tráng xi măng bốc hơi nóng. Hình dung Chu Chỉ Nhược mặt mũi phờ phạc, tóc rối bời bời, miệng thở hồng hộc, chưởng môn Hoàng Dung cười thích thú. Nàng cười chưa đủ đô thì chuông reo ỏm tỏi. Lối bấm chuông điện tinh quái này là dấu hiệu quang lâm của Chu Chỉ Nhược. Con nhỏ đợi lâu không thấy ai mở cổng, ngỡ rằng điện bị cúp nên bèn vận nội công đấ cánh cổng sắt thình lình. Rồi la ơi ới :
- Dung ơi, mở cổng tao mí !
Hoàng Dung nháy các bạn:
- Để nó phơi nắng thêm chút nữa.
Chu Chỉ Nhược cáu sườn, dơ chân đạp cổng. Phía trong nhà, một trang hán tử đẩy cửa kính, nhô cái đầu húi cua ra. Chàng biến dạng sau chiếc vẫy tay hiệu lệnh của Hoàng Dung. Hán tử khép cửa, quay lưng bước tới ghế xa lông, gieo thân xác lực sĩ và ngồi thừ suy nghĩ. Bên ngoài, Chu Chỉ Nhược réo tên từng nữ hiệp nguyền rủa. Cuối cùng, tính một kế lạ Chu Chỉ Nhược ỏn ẻn:
- Anh Đoàn Dự ơi ới ời !
Đôi mắt hán tử sáng ngời. Và trái tim chàng mở đại nhạc hội Hán tử đứng dậy.
- Anh mong em cháy nắng hở, anh Đoàn Dự ?
Đoàn Dự nghe câu trách móc của Chu Chỉ Nhược,hồn bay lên mây. Chàng muốn đạp tung cửa kính, chạy thục mạng ra mở cổng đón Chu Chỉ Nhược vào. Nhưng chàng sợ những nụ cười chế giễu của bầy Nghịch Nữ. Con Triệu Minh ưa gán ghép, con Hân Ly miệng bi bô, con Vương Ngọc Yến bà cụ non, chắc chắn, sẽ bắt chàng đỏ bừng mặt, nóng rát tai nếu chàng uống thuốc liều.
- Anh Đoàn Dự...
Chu Chỉ Nhược đổi giọng:
- Con trai gì tối thế ?
Hoàng Dung bấm bạn:
- Nó dụ dỗ ông anh gà tồ của tao.
Hân Ly nói:
- Nó "xùy" anh mày đó.
Vương Ngọc Yến lắc đầu:
- Sai. Nó tác động tâm lý.
Triệu Minh phát biểu:
- Nó tuyên truyền... Hì hì, tao phản tuyên truyền phá nó chơi. Và Triệu Minh giả giọng con trai:
- Anh đáng yêu lắm, em gái ạ ! Em có mê cái đầu húi móng lừa của anh không ?
Chu Chỉ Nhược the thé :
- Anh gọt tóc nhẵn thín em mới mê !
Nghịch Nữ cười bằng thích. Đoàn Dự tê tái cõi lòng, cha'ng hết muốn mở cổng đón Chu Chỉ Nhược. Đoàn Dự vác cái mặt vuông chữ điền chảy daì như mặt ngưạ, lặng lẽ bước lên gác. Chàng bông nhông xuống giường, mạnh đến no^~i đệm mút thông hơi xuýt nứt. Đoàn Dự đưa cả mười đầu ngón tay hành hạ mái tóc xì bo, mái tóc lý tưởng của một thanh niên trong thời đại con trai kiểu tóc con gái, mái tóc học đường tặng năm điểm hạnh kiểm mỗi tháng và gia đình khen gọn gàng mát mẻ. Cái gì học đường và gia đình khoái, con gái không khoái. Có thật Chu Chỉ Nhược sẽ mê mái tóc thầy chùa ?
Đoàn Dự mím môi, lẩm bẩm : "Ông cóc cần con gái, ông... về yêu hoa cúc". Đoàn Dự vươn tay kéo sợi giây riđô. Nghĩ sao, chàng nhảy sát cửa sổ, hé chút xíu riđô ngó xuống sân. Cánh cổng đã mở. Chu Chỉ Nhược mệt nhoài dắt chiếc Honda vào. Con bé dựng xe xong, đay nghiến bạn :
- Chơi cái trò gì vậy ?
Hoàng Dung vênh váo :
- Tại mày trễ hẹn.
Chu Chỉ Nhược chỏ chiếc xe :
- Tự nhiên nó chết máy. Xăng còn đầy bình. Ra ngõ gặp Híppi đi xích lô máy nên xui cùng mạng. Dắt xe mờ người không kiếm được chú thợ sửa.
Hoàng Dung xỏ ngọt :
- Mày đành sóng đôi bưóc với xe tới đây ?
Chu Chỉ Nhược gắt :
- Xì trum ! Bảo anh Đoàn Dự sử xe dùm tao tí. Anh ấy sửa xe tài số dzách. Anh ấy là thiên taì sửa xe Honda.
Đoàn Dự nghe rõ lời tâng bốc này. Chàng định té xỉu, ngất ngầy. Xong chàng không thể té xỉu, không nên té xỉu. Té xỉu vờ vĩnh hoá thành té xỉu. Thật sự thì sẽ tiếc hùi hụI. Vì lỡ một dịp vàng trổ tài sửa xe gắn máy làm vui lòng và làm lé mắt Chu Chỉ Nhược. Làm vui lòng đủ rồi. Thôi, bớt khoản làm lé mắt. Nhỡ Chu Chỉ Nhược lé mắt, đôi mắt nàng sẽ bị kết tội mắt nọ toan đảo chính mắt kia.
- Anh ấy đâu ?
Chu Chỉ Nhược hỏi Hoàng Dung. Nghịch nữ xí xọn Vương Ngọc Yến nhanh nhẩu :
- Vừa ngồi dưới gốc cây mận, anh ấy ôm bó hoa chờ mày, toan mở cổng đón mày tặng hoa.
Hân Ly thêu dệt tiếp:
- Bọn tao... đuổi anh ấy chạy tơi bời. Ai bảo mày cầu cứu anh ấy.
Chu Chỉ Nhược cảm khoái:
- Giá anh ấy tặng hoa, tao sẽ thích lắm.
Triệu Minh hất tóc:
- Mày thích hoa gì ?
Chu Chỉ Nhược đáp:
- Hoa hòe...
Hoa hòe à ? Tên một loài hoa lạ hoắc. Sao nàng chỉ thích hoa hoè ? Đoàn Dự ghi nhớ: Hoa hoè, hoa hoè, hoa hoè.
Chu Chỉ Nhược dục:
- Gọi anh Đoàn Dự sử xe gìum tao lẹ đi, Dung ? Mày kiếm anh ấy trong lúc tao sửa soạn bài thuyết trình.
Hoàng Dung nhún vai:
- Anh ấy sẽ tháo tung cái xe của mày ra. Cuối cùng, anh ấy mở tiệm lạc xoong.
Đoàn Dự nghiến răng ken két. Nghịch nữ, mi sẽ biết tay tao. Mi là em gái tao, mi đã không giúp đỡ tao, không viện trợ tinh thần cho tao, không đánh bóng xi ra đời tao. Thì thôi. Cớ chi mi nỡ đâm lén tao ? Mi chọc kim rút thủng trái bong bóng hy vọng của tao. Đoàn Dự hà hơi nóng trà đấm. Mi ích kỷ hại nhân. Mi ngậm máu phun người. Hừ, cái miệng mi luôn luôn xổ nho : "Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân". Tao sẽ hạ nhục mi trước mắt kép của mi. Đoàn Dự sẽ còn rủa em gái chàng vô tận nếu Chu Chỉ Nhược không bênh chàng :
- Lần trước anh ấy đã sửa ngon lành. Anh ấy cừ hơn thợ chính cống.
Đoàn Dự khoan khoái. Chàng thơ thới hân hoan như khán giả xem chiếu bóng trọn một xuất hát không bị người ngồi cạnh phà thuốc lá vào mặt, không bị người ngồi dưới nghếch chân lên đầu mình, bắt mình thưởng thức mùi tít tất. Ôi chao, lời vàng ngọc của Chu Chỉ Nhược cơ hồ trận mưa raò trong cơn đại hạn. Cơ hồ trái dừa tươi trong sa mạc cát bỏng. Chàng là đất. Đất đang thấm nước. Chàng là kẻ lữ hành lạc lõng giữa sa mạc. Kẻ lữ hành sắp chết khát đang nhấm nháp từng ngụm nước dừa.
- Mày xỏ anh ấy, mày ví anh ấy với tên thợ sửa xe chính cống.
- Thợ sửa xe tài tử.
- Tài tử... Hùng Cường chăng ?
- Đồ ngu ! Cái gì mang tính chất tài tử đều tốt đẹp.
- Tài tử Đoàn Dự sang Ấn Độ đóng phim Hiệp sĩ thổi kèn dụ rắn có đẹp không ?
- Không biết, nhưng Đoàn Dự thợ sử xe Honda tài tử chắc là đẹp.
- Nhờ biểu diễn lắc lê mí lỵ lau chùi bu dzi chứ gì ! Ơ, sao anh Đoàn Dự không đi đóng phim nhỉ ?
- Anh ấy sẽ là tài tử trứ danh.
Đoàn Dự, tài tử trong phim Hiệp sĩ thổi kèn dụ rắn, thợ sửa xe Honda tài tử, tài tử trứ danh tương lai của nền điện ảnh cóc nhái lô can, bị đánh dạt vaò bão tố khen chê. May thay đời vẫn rực rỡ sau bão tố. Bởi bão tố gồm nhiều câu khen của Chu Chỉ Nhược. Cuộc hội thảo ngắn về Đoàn Dự không nằm trong chương trình hội thảo chiều nay. Nó bất chợt. Nó tình cờ. Ít khi lũ bạn của em gái. Đoàn Dự nói về chàng mà chàng được nghe đầy đủ chi tiết. Được nghe con gái nói về mình là một niềm hãnh diện. Không có khói sao có lửa. Suy diễn sâu rộng. Đoàn Dự khoái chí: "Không được chú ý, nói tới làm gì" Tóm tắt cuộc hội thảo tình cờ là một câu quyết nghị : Yêu cầu anh Đoàn Dự sửa giùm nữ hiệp Chu Chỉ Nhược cái sế Honda. Đoàn Dự hoan hỉ thi hành quyết nghị.

Cậu mặc chiếc quần jean xanh ống bó. Cậu mặc chiếc sơ mi ô vuông nhỏ, màu gạch cua dài tay. Cậu mang đôi dày Bata trắng muốt. Nếu cậu không xách cái hộp đồ nghề sửa xe, người ta sẽ tưởng cậu sắt đi xinê, đi tắm, đi đến điểm hẹn hò. Giá cậu đã có người yêu, sức mấy cậu cam đành đóng vai tên thợ sử xe tài tử. Cậu đang trên đường tìm người yêu. Như một người tập gỡ mìn đang tìm gỡ trái mìn thứ nhất. Có thể, người gỡ mìn sẽ túm cổ trái mìn đầu tay và trở thành kẻ gỡ mìn danh tiếng. Có thể vừa sờ tay vô trái mìn đầu tay đã chết tan xác. Tình yêu chỉ khác bom mìn một ly ông lão. Là không chết tan xác. Nhưng nhiều hứa hẹn chết vỡ sọ, chết gẫy chân, chết dập xương nếu kẻ si tình ngốc dại chui đầu vào xe hơi hay nằm dài trên đường xe lửa trong cơn tuyệt vọng. Và hứa hẹn tràn trề một nỗi chết dai dẳng, chết giống bộ xương cách trí, nếu thất tình, kẻ si tình ngu dốt tập uống rượu, uống cà phê đen đặc và tập hút thuốc lá. Có mỗi cái thú mà thi sĩ Hàn Mặc Tử gọi là "thú đau thương" là hễ thất bại trên bứơc đường tình yêu, ta nên tập viết văn, làm thợ. Biết bao nhiêu kẻ bị ái tình bợp tai, tát xiếc đã đi vào văn học sử nhờ biết thưởng thức cái thú đau thương. Cậu Đoàn Dự đang trên đường đi tìm tình yêu. Cậu không hiểu ngọn ngành những cách chết hay những cách thoát tục gây ra bởi tình yêu. Chẳng hạn,vì thất tình, người ta bèn quên lãng tình yêu mà lao mình vô lửa đạn và được suy tôn như những chiến sĩ, anh hùng. Đôi khi có kẻ làm bận rộn nhân viên sở Cứu Hỏa. Đôi khi, có kẻ làm giầu cho hãng chế thuốc giết chuột. Vân vân... Đoàn Dự chỉ ao ước một điều: Yêu để biết yêu. Cậu muốn yêu "tập sự". Như luật sư tập sự, bác sĩ tập sự ! Biết yêu rồi, câu sẽ yêu mở phòng mạch, yêu lập văn phòng riêng. Như bác sĩ, luật sư vậy.
Cậu Đoàn Dự xuất hiện giữa sân ngập nắng. Cậu chẳng thèm hỏi han thân chủ của cậu xem cái Honda mắc bệnh gì. Kệ, cóc cần chi hết trọi. Ta tháo tung máy ra. Đi tìm tình yêu hẳn cũng giống đi tìm bệnh của chiếc Honda cà là mèng. Cậu ve vuốt chiếc xe Honda. Cám ơn em, Honda, Cám ơn em đã chết máy. Nhờ em chết máy anh mới được suy tôn là thợ, sửa xe tài tử. Cậu leo lên, ngồi trên yên xe, đạp lia. Cái yên này nàng Chu Chỉ Nhược đã ngồi. Hai cái poa nhê này nàng Chu Chỉ Nhược đã nắm. Cậu sung sướng diễn lại công việc thường của Chu Chỉ Nhược trên chiếc Honda. Một lát, chừng đủ toát mồ hôi, cậu Đoàn Dự nhảy xuống. Cậu bắt đầu sử dụng các kiểu khoá vặn ốc. Cậu tháo bu dzi lau chùi. Đánh giấy nhám. Thử lửa. Đạp máy. Đạp. Đạp. Đạp. Máy không chịu nổ. Cậu đoán xăng ngộp. Cậu trổ tài. Anh gắng sửa xe, anh chăm sửa xe, sửa sao cho máy nổ, cho xăng hết ngộp, cho... em khen anh. Nắng chiều đang rọi lưng cậu Đoàn Dự. Mặt trời đang nhìn cậu cười hề hề. Cậu đâu rõ. Cậu hí hoáy chinh phục tình yêu. Lúc ấy, buổi họp thảo của Nghịch nữ khai mạc.
Thuyết trình viên, cô Chu Chỉ Nhược, hắng giọng mào đấu:
- Tao chưa hưởng nguồn vui riêng đâu nhé! Tao muốn chung vui cùng chúng mày. Áng văn này bảo đảm trinh nguyên.
Triệu Minh góp ý:
- Tức là nguyên vẹn một làn hương.
Hân Ly bĩu môi:
- Nhất định còn nguyên vẹn một mùi hương nước cống!
Thuyết trình viên Chu Chỉ Nhược xé phăng phong bì thư. Cô lôi bức thư từa tựa anh đồ tể lôi con vật đẩy nó vô lò sát sinh.
Cô dở bức thư, đọc theo cung cách kiểu nhạo báng. Cô liếm môi:
- Ư a, ư a, Sà gòn le 13...
Vương Ngọc Yến dơ tay:
- Tốp, tốp, Xì tốp. Sài gòn le. Ý nói Sàigòn le lói bởi răng vàng. Nó mở trương mục tiết kiệm vàng tây ở hàm răng rồI. Kép này chắc khá đông răng vàng.
Hoàng Dung nói:
- Kép độc đầu cơ vàng trong miệng. Hèn chi vàng lên giá vùn vụt !
Chu Chỉ Nhược dậm chân:
- Trật tự. Nghe tao thuyết trình tiềp.
Cô giao hẹn:
- Cấm phát biểu ý kiến ngang xương.
Và cô bình áng văn chương tán gái vô phúc của một cậu naò đó vừa mới lăng xê cho cộ Đoàn Dự đã tháo tung vaì bộ phận máy móc của chiếc Honda. Cậu lắng tai hóng chuyện. Chuyện đáng đồng cơm bát gạo quá trời. Nó sẽ giúp cậu rút tỉa kinh nghiệm yêu đương. Đoàn Dự giả vờ tỉnh bơ. Muốn em gái và bạn em gái mình coi mình như nơpa, cậu vác búa khiện cái Honda chát chuá. Sau đó, cậu mân mê con ốc và vặn ốc, tháo ốc. Tay đen thui dầu mỡ. Cậu vô ý đưa tay quẹt mồ hôi trán, mồ hôi má, mồ hôi mũi. Cậu hoá trang kép hề... đen trắng một cách hết sức tự nhiên. Cậu giống Red Skelton. Cậu giống Fernandel. Cậu không hay mình đang là hề.
Chu Chỉ Nhược mở máy:
SàiGòn le 13-4-1974
Thưa em,
Tôi tên là Nguyễn Văn Âu Dương, hỗn danh Âu Dương công tử, vì tập tành hát nhạc ngoại quốc nên tôi có thêm biệt danh Elvis Đậu. Tôi sắp thành lập ban tam ca Ba Trái Ớt, chuyện trình bày những bản nhạc cay đắng, mùi đời. Hiện đã có đờn, trống, nam ca sĩ. Chỉ còn thiếu giọng nữ. Về thi văn, tôi ở trong bút nhóm Tầu Vị Iểu (xin nhớ Iểu và đánh vần i (i ngắn) êu hỏi iểu) cạnh tranh kịch liệt với bút nhóm Xì Dầu. Bút hiệu của tôi là Thương Sinh, ghép bốn tiếng Thương Yêu Nữ Sinh mà ra. Làng báo, tước đây, có tên Thương Sinh dùng nhầm bút hiệu của tôi. Tôi đã cấm nó. Và nó phải giải nghệ. Lại thêm anh kép cải lương Thương Sinh nữa. Tôi toan kiện anh này. Tôi mới chính gốc Thương Sinh, đã được trang báo Nai cấp Thẻ Xanh. Nai Vàng năm 1969. Tôi đã đăng thơ và tùy bút trên các nhật báo, tuần báo. Đôi lần, tôi gởi đoản thên tiểu thuyết cho tạp chí Văn, Bách Khoa, Thời Tập, Tuổi Ngọc, nhưng bị bọn bủ bút, thư ký toà soạn ghen tài, dìm bài của tôi ! Tôi ngâm thơ khá hay. Thi sĩ Phó Đục mời tôi đi ngâm thơ dạo ở các tiệm ăn, tôi thẳng thắn từ chốI. Nếu tôi ngâm thơ ở tiệm ăn, tôi sẽ đồng dạng với anh chành đeo cái thùng bánh mốc, bầy từng bàn ăn rồi lùi ra cửa búng tay ngâm thơ. T. T. Kh mà chúng ta thường gặp tại quán ăn Ngọc Hương. Về hội họa, tôi ham về tĩnh vật. Tôi khâm phục lối vẽ của nhà hoạ sĩ đặc trách vẽ bìa tuần báo Phụ Nữ một thuở huy hoàng, tráng lệ.
Thưa em,
Sơ sơ vài đường chắc em đã rõ một tâm hồn đầy ắp nghệ thuật và tình cảm của tôi. Nói theo giáo sư nọ trong cuốn Quốc Văn lớp sáu, tôi có "khuynh hướng tình cảm trách nhiệm" ! Tôi không thể có "khuynh hướng động vật" - vẫn theo giáo sư ấy - dù thỉnh thoảng tôi viết truyện loài vật. Là một thanh tuổi đời 19, cô đơn, thiếu tình mẫu tử, tôi thường đi tìm một tình yêu cao cả lấp vào cái khoảng trống vĩ đại của tuổi trẻ thời đại chúng ta hôm nay, bây giờ. Do đó tôi mất công đến các cổng trường con gái đặng kiếm một người bạn mời gia nhập bộ tam ca Ba Trái Ớt và bút nhóm Tàu Vị Iểu, tôi thấy em. Hồn tôi xao xuyến. Trí tôi bồng bềnh. Em đẹp quá. Mắt em như dáng thuyền soi nước. Tóc em bồng bềnh mây hải đảo. Tôi muốn vì em chế liền một mạch 12 bản tình ca thẩy cho đôi lạc đà Chế Linh và Giang Tử hát lên nỗi lòng của tôi. Thoáng gặp em, tôi đã mua liền thi phẩm Tiến tới hôn nhân đem về nghiền ngẫm, ước ao. Không, cô em ơi, mãi mãicô em chỉ là bạn tôi, chỉ là người em sầu mộng của muôn đời. Tình đẹp là thứ tình đừng bao giờ em là vợ tôi ! Chao ôi, tôi đã thức nhiều đêm viết hàng trăm lá thư và đâu, lá thư số 103, trao tay em. Em đang tự hỏi tôi là ai, Elvis Đâụ là ai. Thưa em, tôi là một trong cái đám lúc nhúc con trai, mỗi trưa, ghếch xế bên lề đường đối diện cổng trường em, đợi em tan học như con trẻ đợi mẹ đi chợ về. Tôi lẽo đẽo theo em ba tháng ròng rã, nhức đầu, sổ mũi, hắt xì hơi theo em. Em là đường trần gian. Tôi là kẻ bộ hành phiêu lãng. Đường trần gian hứa hẹn dài vô tận nhưng kẻ bộ hành phiêu lãng cũng hứa hẹn kiên nhẫn vô biên. Sẽ có lúc đường trần gian bị đấp ụ tắc nghẽn và tôi dừng bước phiêu lãng để cất cái động, đặt tên là Động Hoa Tím, cùng em thơ văn xướng hoa, ca nhạc kim cổ giao duyên. Mộng của tôi đó, cô em. Mộng có là thực không nhỉ ? Tôi chờ câu trả lời của em đấy, trăm sự nhờ em, Con cá nó sống vì nước. Tôi sống vì em.
Tình thân,
Elvis Đậu
T.B. - Cái chí nguyện của tôi, tôi đã bày tọ Nếu em là Lộng Ngọc, xin gửi thư hồi âm cho Tiêu Sử Elvis Đậu về số nhà 313/13 đại lộ Hoàng Hôn, SàiGòn III (ghi số 3 sau SàiGòn kẻo nhà giây thép buồn lòng vất thư đi). Có thể èm thêm tấm ảnh nhé! Trước ngày lịch sử trọng đại của đời tôi là ngày tôi nhận được thư em, em hãy làm ơn thắt băng đô màu tím trọn tuần lễ cho tôi biết em đã mơ về Động Hoa Tím.
Chu Chỉ Nhược ngừng lại giây lát rồi buông một tiếng "Hết" não nề. Các hội thảo viên, suốt thời gian nghe bài thuyết trình, hoàn toàn im lặng. Không khí buổi thảo nghiêm trang ba chê. Cử tọa nghe rõ tiếng con chim sâu tích tích trên cây mận, tiếng lá me rơi và, dĩ nhiên, cả tiếng sửa xe của Đoàn Dự. Chưa ai lên tiếng khen chê. Đoàn Dự nghĩ thầm: "Thằng Elvis Đậu tài hoa quá, cầm kỳ thi họa, nó lãnh đủ. Trong thiên hạ có bốn bồ tài nghệ, một mình Elvis Đậu đã chiếm ba bồ ba phần tư. Nó chừa riêng cho mình chút tài sửa xe gắn máy chăng ? Đoàn Dự thở dài, than thân trách phận. Làm thế nào để sáng tác nhạc, viết văn, làm thơ, vẽ hát, ngâm thơ, và nhất là, biểu diễn một kiểu thư tán gái, bay bướm, văn chương như Elvis Đậu ? Mình khó lòng yêu Chu Chỉ Nhược. Mình tầm thường. Mình thua Elvis Đậu xa". Thốt nhiên, Chu Chỉ Nhược quát tháo:
- Chúng mày ngủ à ?
Tiếng quát của Chu Chỉ Nhược khiến ý nghĩ giữa sân ximăng bốc hơi nóng của Đoàn Dự bị cắt đứt. Cậu hốt hoảng lo nhiệm vụ của cậu. Triệu Minh đáp lễ cô Chu Chỉ Nhược:
- Kép này cù không cười nên chúng tao buồn ngủ.
Hoàng Dung nói:
- Nó có vẻ văn nghệ viễn mơ ghê nơi.
Hân Ly chấn vấn:
- Kép sao lục khá kỹ thơ tiền chiến. Ê, có vấp lỗi chính tả nào không ?
Vương Ngọc Yến, cô nương ngáp dài:
- Từ ngót năm nay, môn phái Nghịch Nữ của chúng ta đã nhận được bốn trăm ba mươi bảy lá thư tình tất cả và thư nào thư nấy đều hiến chúng ta những trận cười nghiêng ngữa. Mỗi lá thư là một chìa khoá mở kho cười. Riêng lá thư của Elvis Đậu, chẳng những không cù nổi chúng ta mà còn không đáng hội thảo Elvis Đậu khoe khoang nhí nhố. Nó tán gaí bằng chiêu bài văn nghệ rẻ tiền. Vậy phải cấy sinh tử phù vào mạch máu Elvis Đậu, phải gây khốn đốn cho nó.
Ối giời ơi, Vương Ngọc Yến cô nương bản lãnh sao mà rùng rợn ! Cô nương hưởng thụ võ nghệ chân truyền của Thiên Sơn Đồn Mụ chắc. Elvis đậu, kể như đời mày tàn trọn khúc nhạc chơi vơi rồi. Hoàng Dung khen bạn :
- Hảo ý, hảo ý ! Thảo kế hoạch dụ con mồi vào bẫy đi.
Vương Ngọc Yến cô nương búng tay tanh tách:
- Hãy giả đò thỏa mãn những gì Elvis Đậu mong muốn. Chu Chỉ Nhược lãnh nhiệm vụ thắt băng đô màu tím. Hoàng Dung lãnh nhiệm vụ viết thư phúc đáp. Nhớ hẹn kép đến đây, cho ngày giờ đàng hoàng. Kép đến chúng mình tha hồ cười. Nếu nhờ đạo diễn Hoàng Anh Tuấn đặt máy quay phim một chỗ kín đáo, thu hình và thu cả tiếng nói trực tiếp, nội khúc phim này đem chiếu, đạo diễn Hoàng Anh Tuấn cũng thu hàng trăm triệu bạc. Biết đâu, Elvis Đậu chả nổi danh tài tử xinê, ăn đứt Tùng Lâm, Phi Thoàn.
Hân Ly vỗ tay:
- Diệu kế, diệu kế.
Đoàn Dự bỗng choáng váng mặt mày. Đôi mắt cậu biến thành trời sao, nhấp nháy. Trời sao in hình trên mặt biển. Vậy là Đoàn Dự có bốn con mắt toàn sao quả tạ. Cậu bị sao làm hoa con mắt, ngó bàn tay tưởng con ốc khó vặn bèn đưa kìm kẹp mạnh da thịt mình. Đoàn Dự kêu oái. Tiếng kêu hãi hùng khiến Nghịch Nữ giật mình. Chu Chỉ Nhược hỏi :
- Chi đó anh Đoàn Dự ?
Đoàn Dự khơi khơi đáp:
- Tìm ra bệnh của nó rồi ?
Chu Chỉ Nhược mỉm cười:
- Tưởng anh bị điện giật. Nó mắc bệnh gì ?
Đoàn Dự lúng túng. Cậu cắn môi, thu hết can đảm đóng vai ông Phỗn Phiệu :
- Bu dzi... rỉ ?
Nghịch Nữ không hạch hỏi thêm. Đoàn Dự vội vàng lắp các bộ phận máy móc đã tháo tung. Xong xuôi, cậu ngồi kiểu nước lụt. Bần thần nghĩ tới con mồi Elvis Đậu sẽ bị điện giật. Elvis Đậu, anh ngu thí mồ, anh sắp vướng bẫy. Anh sẽ kêu be be như con dê sa hố. Anh sẽ gầm gừ như con cọp mắc lưới. Anh sẽ ủng ẳng như con chó dính tròn. Tôi đây nè, Đoàn Dự đây nè, tôi nhiều lợi điểm gấp mấy anh, tôi đủ thiên thời, địa lợi, nhân hào mà tôi còn chưa dám nói yêu con lõi Chu Chỉ Nhược. Anh là cái thớ gì ? Anh đáng kiếp. Nhưng tôi sẽ cứu anh thoát khỏi sự đùa giỡn giết người củ bọn Nghịch Nữ.
- Liệu Elvis Đậu đủ gan mò mẫm đến đây không ?
- Nó sẽ trồng cây si đã rễ phụ trước cổng nhà mày, Hoàng Dung ạ !
- Tao muốn xem dung nhan mùa đông của kép.
- Hy vọng kép có khuôn mặt tài tử Ấn Độ Ganesh Sang.
- Coi chừng ái tình ngựa về ngược !
- Mày ám chỉ ai ?
- Xí, ai đề phòng có đứa mê Elvis ĐẬu.
Đoàn Dự đã hoàn thành công tác. Cậu định đạp máy tử. Chợt nghe câu "có đứa mê Elvis ĐẬu, Đoàn Dự nôn nao bao tử. Đứa nào sẽ ngựa về ngược, sẽ mê Elvis Đậu ? Lạy giời, đứa ấy chớ là Chu Chỉ Nhược. Elvis Đậu tài hoa nở đầy trên mười đầu ngón tay, nó chinh phục Chu Chỉ Nhược dễ dàng. Đoàn Dự có cớ để thù oán Elvis ĐẬu rồi vì mày, Elvis Đậu ạ, vì mày ông sửa xe, bị phơi nắng, bị kim cắn da thịt, bị nghe bọn bạn của em gái ông bàn tán về mày.
- Sức mấy tao mê cái thằng Elvis Đậu.
Chu Chỉ Nhược xác định thái độ. Đoàn Dự khoan khoái. Cậu đạp máy. Đạp. Đạp. Đạp. Cái đũng quần jean muốn bung ra. Máy câm nín. Máy phản kháng. Máy tranh đấu bạo động. Đoàn Dự giận điên người.Lúc cần chứng tỏ tài năng sử xe thì xe không chịu công tác mật thiết. Xe mất dậy, vô giáo dục. Xe ưng hộ Elvis Đậu chăng ? May ghê, giữa cơn giận dữ của Đoàn Dự buổi hộ thảo về Elvis Đậu đã chấm dứt. Hiện giờ màn soài tượng chấm nước mắm đường đang diễn ra. Đoàn Dự bắt ê răng. Elvis Đậu, mày có giỏi đứng ngắm các em nhai soài tượng xoàn xoạt mà vẫn bình tĩnh thổi kèn, dù mày thổi kèn đám ma ? Đoàn Dự chả thèm nghe những chuyện tào lao của Nghịch Nữ. Cậu tập trung toàn bộ tư tưởng vào chiếc Honda.
Trời đã bớt nắng. Cuộc hột thảo rời rã sang phần nốc nước đá lạnh ừng ực rồi phần bài vỡ ngày mai, phần thi lục cá nguyệt, phần chê thầy, khen thầy... Đoàn Dự lại đạp máỵ Máy nổ. Đoàn Dự rú ga. Khói xăng tỏa ngập một vùng. Cậu tắt máỵ Đạp nữa. Nổ. Tắt. Đạp. Nổ. Rồi, công tác đã hoàn tất. Đoàn Dự thu dọn đồ nghề bỏ vô cái hột sắt. Cậu che nhìn Nghịch Nữ, nói trống không:
- Xong.
Chu Chỉ Nhược líu lo:
- Đó, thấy chưa, anh ấy sửa xe tài tử mà.
Vương Ngọc Yến ỏn ẻn:
- Anh Đoàn Dự mã quá !
Hoàng Dung khoe:
- Anh ấy sửa đèn, sửa quạt, sửa tivi, tủ lạnh, máy lạnh, máy giặt cũng khá ra phết.
Hân Ly nói:
- Vậy đỡ biết mấỵ Có gì hư tao phải kêu anh ấy mí được.
Triệu Minh ngúng nguẩy:
- Bộ, tao hết phận nhờ, hả ?
Đoàn Dự hết khát. Cậu đang uống nước dừa mát rượi. Cậu không thấy mặt trời đâu. Trời mây xanh và đầu tơ vàng giăng mắc. Chu Chỉ Nhược bước tới gần, cô nhìn Đoàn Dự. Cô nhịn cười. Cô khẽ nói:
- Cám ơn anh đã sửa xe giúp em.
Đoàn Dự run run. Cậu ngỡ bị trúng gió. Cậu ngỡ trời đã vaò Đông tuy SàiGòn thiếu mùa Đông. Cậu xách cái hộp đồ nghề, ngập ngừng giây lát. Rồi hỏi:
- Có thật cô mê mái tóc nhẵn thín của thầy chùa không ?
Chu Chỉ Nhược nhịn cười ở cấp bốn cấp năm. Cô đúng là môn đệ chân truyền của Thiên Sơn Đồn Mụ, của Mai Siêu Phong. Cô làm vẻ cảm động, gật đầu :
- Dạ em mê cái đầu tài tử Yul Bryner !
Đoàn Dự quay mặt ngó bầy Nghịch Nữ. Họ cười rống. Đoàn Dự tưởng họ cười câu chuyện nhỏ to giữa chàng và Chu Chỉ Nhược. Chàng đâu biết họ cười vì khuôn mặt dính dầu đen thui của chàng, Đoàn Dự hãnh diện lỉnh vào nhà cậu đã chiến thắng tình địch không chân dung là Elvis Đậu.
Hết: Chương 1 Tiếp theo : Chương 2


Cám Ơn Em Đã Yêu Anh: Chương 2
(Duyên Anh)

Có lẽ nên nói vài nét đan thanh về cậu trai tên Đoàn Dự. Năm nay cậu 19 tuổi, sinh viên đại học Văn khoa, cũng hách lắm chứ bộ. Đoàn Dự là con trai đầu lòng trong một gia đình trần xì hai anh em. Em gái cậu xấp xỉ tuổi cậu, hiện đang học lớp 12 trường tư con gái, ngôi trường tự do đến nỗi học trò ngang nhiên đánh phấn, kẻ lông mày và mặc mini-jupe. Ba má cậu thuộc giai cấp trung lưu. Hai người ước nếu sinh con trai đầu và con gái kế tiếp thì... kế hoạch hoá gia đình. Và ba má cậu đã kế hoạch hoá gia đình trước khi cuộc đời xẩy ra những bộ tam ca, tứ ca, ngũ ca chuyên trình bày nhạc Ovral, Lyndiol, Ménol của Mỹ quốc. con trai đầu lòng thường đần độn, ngu ngơ và đoảng vị. Sinh con gái đầu lòng coi bộ dễ nhờ vả hơn. Người ta nói thế nhưng người ta cứ ham sinh con trai đầu lòng. Đoàn Dự, con trai đầu lòng, quả là đần độn, ngu ngơ, và đoảng vị. Bao nhiêu khôn ngoan, ranh mãnh, láu cá, em gái cậu chiếm hết của cậu. Trời thương hại cậu, ban cho cậu vài tài vặt vãnh. Thí cụ, sửa điện nóng, điện lạnh, máy giặt, máy khâu, ti vi, radio, xe đạp, xe hơi, vân vân... Buồn cười hơn cả là Đoàn Dự biết khâu vá ! Cậu thêu khăn rất đẹp. Ngoài những taì vặt nội trợ (Ấy quên, Đoàn Dự nấu cơm khéo léo đáo để, rửa bát đĩa trứ danh), Đoàn Dự chỉ biết dí đầu vào xách vở và võ đường. Đoàn Dự không xuất sắc riêng môn học nào cả. Môn nào cậu cũng trung bình thôi. Đoàn Dự học Văn khoa vì nghe lời xúi bậy của em gái. Câu khích lệ đáng đồng cơm bá gạo của Hoàng Dung: "con gái mê văn chương nhất, âm nhạc nhì"... Đoàn Dự bèn ghi danh dõi học Văn khoa, học văn chương với những vì sao bắc đẩu của nền văn chương Việt Nam. Khi Đoàn Dự quyết định học văn chương, ấy là lúc tâm hồn cậu thoát ly cái thể xác lực sĩ và khối óc "đần độn" - Theo sự nhận xét láo lếu của em gái cậu. Để loanh quoanh những chỗ bạn gái của em gái cậu hội thảo các vấn đề... Đoàn Dự nặng cảm tình với Chu Chỉ Nhược, con nhỏ gấu nhất, ưa phê bình con trai nhất, giọng nói the thé nhất, lắm lời nhất...
Thấy Elvis Đậu "lăng xê" một cát "lét đa mua" của Chu Chỉ Nhược, Đoàn Dự hơi hơi nổi giận. Tuy nhiên, Đoàn Dự phục Elvis Đậu sát đất, thằng này viết thư tán gái mả quá. Nó đầu mình thập bát môn võ nghệ. Elvis ĐẬu có học Văn khoa không? Nếu nó là văn sĩ kiêm thi sĩ, e rằng sinh viên Văn khoa cỡ mình phải học thơ văn của nó. Nhưng tại sao bọn Nghịch Nữ chê nó cù không cười ? Nó thiếu chất "uy mua" chăng ? Đoàn Dự muốn kết thân với Elvis Đậu. Cậu muốn Elvis Đậu chỉ dẫn cậu cách viết thư tình và cách gửi thư tình. Con lõi Hoàng Dung hiện đang giữ một cô lếch phong thư của các kép, trong đó có thư của Elvis Đậu. Mình nên xem lén, ghe chép rõ ràng địa chỉ Elvis Đậu. Nói là làm liền, Đoàn Dự bèn sang phòng của Hoàng Dung. Lúc này, con lõi tinh quái đang dạo đàn dưới nhà. Đoàn Dự anh dũng đẩy cửa bước vào. Cậu lục lạo một hồi. Đây rồi, những bức thư tình hay nhất thế giới. Chúng ở ngăn kéo, chung đụng với muốt ớt, tầm ruột, xí muội, đậu phộng và bạc cắc ! Đoàn Dự thộp cổ trúng ngay bức thư của Elvis Đậu. Cậu nhăn mũi. Hít hà. Quái, thư tình sao lại ướp nước mắm nhỉ ? Đoàn Dự mỉm cười: A, hiểu rồi, bọn quái đem thư Elvis Đậu ra đã làm vấy nước mắm ! Cậu than than thầm : Tội nghiệp mày quá, thư tình ạ, mày bị ướp nước mắm Phan Thiết. Tò mò, Đoàn Dự lấy một bức thư khác. Cậu vớ được bức thư mà chỉ mới đọ hai câu thơ đầu cậu đã cười khành khạch, dù Đoàn Dự lầm lì và nghèo đói nụ cười.
Em ơi, em đẹp như gì
Anh vừa trông thấy tức thì yêu luôn
Thằng con nhà này nhập đề trực tiếp. Nó đấm aí tình một trái "đia rếch". Nó biễu diễn văn xuôi. Thư tình của nó thua Elvis Đậu. Nó khoe nó làm chủ biên giai phẩm Hồn Hoang. Xếp nó lại Đoàn Dự móc bức thư thứ ba. Rồi bức thư thứ tư. Và cậu ôm bụng cười. Cười sằng sặc. Cười lăn lộn. Vì bài thất ngôn trổ taì của kép Tony Mửng. Giời ơi, Tony Mửng ra mắt gái bài thơ theo thể nhái thơ Xuân Diệu.
Người ta viết :
Đã nghe rét mướt luồn trong gío
Đã vắng người sang những chuyến đò
Thì Tony Mửng... phóng tác:
Đã nghe nước mắm dồn tron tĩn
Đã vắng người ăn bún sáo bò
Hèn chi bọn Nghịch Nữ chê Elvis ĐẬu cù không cười. Elvis Đậu đứng đắng quá, trịnh trọng quá, văn nghệ tải sứ mạng quá. Đoàn Dự bớt đần độn một tí. Cậu rút tỉa kinh nghiệm tán gái... xương máu. Là không bao giờ viết thư tán gái. Bọn con gái độc ác vô cùng. Mình thức đêm viết, đấu tranh với muỗi viết, ăn chay nằm ngày viết, viết bằng tâm hồn mình, viết tràn trề hy vọng, vắt khô tình ý viết, thế mà chúng nó nỡ đem thư của mình ra hội thảo, chế diễu và làm dính nước mắm. Ôi các anh đã một lần hay nhiều lần lăng xe lét đa mua, nếu các anh bị nghe người tình của các anh móc thư của các anh ra đọc oang oang cho bạn nghe rồi phê bình các anh viết như giống tuồng cải lương, giống tiểu thuyết rẻ tiền, sai chính tả, lầm văn phạm, thiếu chấm phẩu, các anh sẽ thấu các anh là tội đồ củ ái tình, là kẻ mất mặt, là đồ... khốn khổ khốn nạn. Tôi đần độn gấp mười anh thật đấy, anh Elvis Đậu, anh Tony Mửng ạ, nhưng tôi chưa bị làm chìa khoá mở kho cười vô tận cho bè lũ con gái. Tôi sẽ cứu anh.
- Elvis Đậu coi chừng lọt bẫy !
Đoàn Dự hét lớn. Vừa lúc đó, Hoàng Dung đẩy cửa bước vào phòng. Bắt quả tang ông anh cù lần đang cầm bức thư tình trên tay, hiệp nữ quắc mắt :
- Anh vô đây làm gì ?
Đoàn Dự bối rối. Hoàng Dung xuất chiêu:
- Anh phạm tội tò mò. Đọc lén thư của người khác là vi phạm luật nhân quyền.
Đoàn Dự thộn mặt ra.. Hiệp nữ phóng thêm một chưởng :
- Em cấm anh...
Đoàn Dự nổi cáu. Cậu cắt nghang câu nói của em gái :
- Ranh con, đừng hỗn.
Cậu dọa :
- Mày mới phạm tội lỗi tì ạ! Mày đàn đúm, bầy chuyện trai gái, tao kiểm soát thư tình. Tao có quyền đọc thư của thằng Elvis Đậu.
Đoàn Dự vênh vang:
- Tai tao đâu có điếc. Mày dám hẹn thằng Elvis Đậu đến nhà.
Hoàng Dung chẳng vừa, cô trả đũa:
- Này anh, anh thú thật rằng anh ghen với thằng Elvis Đậu đi.
- Tao ghen à ? Việc cóc khô của chúng mày ăn nhằm chi tới tao mà bảo tao ghen.
- Elvis Đậu mê con nhỏ Chu Chỉ Nhược
- Kệ nó.
- Bộ anh không yêu trộm nhớ thầm Chu Chỉ Nhược sao ?
- Ờ, ờ, tại sao em biết hả Dung ?
Chợt thấy mình hố, mình lạy ông tôi ở bụi này, Đoàn Dự gân cổ :
- Tao thèm yêu cái con đanh đá ấy ? Tao không yêu đứa nào hết.
Hoàng Dung bĩu môi:
- Anh cù lần hạch ẹ, cả quỷnh, quê bốn cục, tượng đá mới yêu anh. Anh đọ nổi Elvis Đậu chăng ? Chàng điều khiển bộ tam ca Ba Trái Ớt, chàng chỉ huy bút nhóm Tàu Vị Iểu. Văn chàng hay, thơ chàng giỏi, họa chàng cừ, nhạc chàng gồ ghề. Còn anh, anh chỉ biết chùi bu dzi, thay cầu chì, sửa bàn ủi.
Đoàn Dự thấm đòn. Cậu buồn bã nói:
- Thơ nó điêu luyện thật, như "nước mắm dồn trong tĩn". Em nói đúng, anh là giọt mưa.
Cậu vất trả bức thư, lầm lũi bước khỏi phòng, Hoàng Dung hối hận. Cô gọi với :
- Anh Dự!
Đoàn Dự ngoái lại :
- Anh xin lỗi.
- Em hỏi anh một câu.
- Gì ?
- Anh có mê Chu Chỉ Nhược không ?
Đoàn Dự muốn trả lời: "Mê lắm, mê thấy mồ " song cậu sợ mắc mưu, sợ trở thành Tony Mửng. Cậu uể oải lắc đầu :
- Không.
- Nếu anh mê, em sẽ giúp anh.
- Tình yêu đâu cần viện trợ ? Kinh tế quân sự mới cần cô ạ ! Tôi cù lần tôi nói vậy đó. Tôi là giọt nưa cù lần.
Đoàn Dự thọc tay vô túi quần. Cậu thổi sáo. Và cậu hát:
- Thà là gịot mưa rơi trên tượng đá, thà là giọt mưa...
Cậu xuống nhà. Tâm sự rối bời. Yêu mà không dám nói mình yêu cũng là điều đau khổ nặng tính chất cù lần. Cậu suy nghĩ về sự ngợi ken Elvis Đậu của em gái cậu. Elvis Đậu không đáng cứu. Kẻ yếu chẳng bao giờ cứu được kẻ khoẻ. Nó phốp pháp. Nó lực sĩ trên thao trường tình ái. Chu Chỉ Nhược chối bai bải rằng sức mấy mê Elvis Đậu. Đoàn Dự chối bai bải rằng sức mấy mê Chu Chỉ Nhược. Nhưng cậu đã mê. Thế thì Chu Chỉ Nhược đã mê Elvis Đậu. Đoàn Dự buồn quá. Cậu thất tình rồi. Cậu thua cuộc rồi. Cậu đi gọt nhẵn tóc. Cậu sẽ có mái tóc ông sư. Cậu giống nhà tu. Ôi, tu là cõi phúc, tình là giây oan. Và Đoàn Dự đi gọt đầu.

Elvis Đậu đứng trước cửa nhà trong con hẻm của đại lộ Hoàng Hôn. Cậu khe khẽ ngâm : "Thuở chờ đợi, thời gian ôi rét mướt ". Cậu đang chờ đợi một bức thư hồi âm của "con bé thắt băng đô màu tím ". Nàng theo ý ta. Nàng đã mê ta. Nàng đã thắt băng đô màu tím. Nàng muốn ta đưa nàng về Động Hoa Tím. Nàng đã viết thư trả lời ta. Ta chưa nhận được chẳng qua là tại Bưu Điện bắt ta hồi hộp đó mà thôi. Elvis Đậu như thế. Mấy trưa liền, ghếch xế gần cổng trường của Nghịch Nữ, cậu đã run lên vì xúc động, sốt rét vì hân hoan khi ngắm "con bé thắt băng đô màu tím". Cậu toan nhào lại, cúi gập mình, giới thiệu : Thưa em, tôi là danh tài Elvis Đậu đây, em đã yêu tôi rồi hả ? Nhưng cậu không dám. Tình yêu như con chuồn chuồn đậu trên cành cây vươn xa bờ ao. Bắt tình khó như bắt chuồn chuồn. Nếu mình động mạnh chuồn chuồn bay mất Nếu mình kiễng chân, cong thân thể, nhoài tay tóm nó, mình sẽ lăn tùm xuống ao. Bắt chuồn chuồn cần nghệ thuật và kiên nhẫn. Dùng nhựa mít quấn ở đầu một cây tre nhỏ, nhẹ nhàng đặt sát cánh chuồn là dính. Tình yêu cũng vậy. Phải từ từ, triệt để áp dụng cách ngôn " Đi đâu mà vội mà vàng, Mà vấp phải đá mà quàng phải giây ". Elvis Đậu đã kiên nhẫn, đã làm con kiến tha mồi lâu sẽ đầy tổ, đã làm sợi giây nhỏ cưa cây si to tướng ! Cậu đứng trước cửa nhà mỗi sáng, mỗi chiều, trừ mỗi trưa bận đóng đồn ở cổng trường. Cậu nghỉ học cả cả tuần lễ. Cậu quyết làm sánh danh tình yêu. "L homme sans l amour comme le bonze sans pagode" Elvis Đậu sủa một câu Tây cùi. Người ta không tình yêu như ông sư không có chùa.
Để làm sáng danh tình yêu. Elvis Đậu đã chế bài thơ lục bát không tên. Cậu móc túi quần, lôi áng thơ ra. Thầm thì.. tao đàn đơn phương ?
Nhà anh ở hẻm Hoàng Hôn
Mà cứ tưởng Côn Lôn ngàn trùng
Đảo xa sóng bự hãi hùng
Nỗi cô đơn ấy khôn cùng nàng ơi
Năm nay mười chín tuổi rồi
Côn Lôn nó đã đổi đời Hoàng Hôn
Thành ra anh mới đâm buồn
Ước mong hoá kiếp chuồn chuồn yêu em
Tình người sao lắm bon chen
Tình mình nhất định đậu đen nấu đường
Elvis Đậu
(Trích tập thơ Đảo Côn Lôn sắp xuất bản)
Elvis Đậu tự thưởng tài nghệ thi ca của mình bằng một đi^ u thuốc la Bastos de luxe. Cậu nhả khói, khe khẽ ngâm :
Khói thuốc đen ngòm khơi lối xưa
Đêm đêm ngõ hẻm sợ ma vồ
Thoáng hiện em về bên máy nước
Đóng phim đen trắng có cu lơ
Thi sĩ Elvis Đậu, tác giả thi phẩm Đảo Côn Lôn sắp xuất bản, mỉm cười sảng khoái.
Cậu hứa sẽ chép những bài thơ kim cương của cậu tặng "con bé thắt băng đô màu tím". Cậu không biết cậu ngây thơ thí mồ. Cậu đang trên đường vào bẫy. Có người thương sót cậu một nửa, tức giận cậu một nửa, đi tìm cậu, báo cho cậu cái bẫy tình giăng ở chỗ nào để cậu thoát nạn. Người đó là Đoàn Dự.

Sau hôm được cười nghêng ngửa nhờ thưởng thức trộm vài áng thơ tán gái... "đia rếch tơ măng " của thi sĩ Tony Mửng rồi cà khịa với Hoàng Dung và cảm thấy mình thua kém tình địch không chân dung là Elvis Đậu thì Đoàn Dự quyết chí gọt tóc. Ông phó húi đã gợi cho Đoàn Dự rất nhiều ý nghĩa hào hùng của sự xuống tóc.
- Tại sao cậu lại trọc đầu ?
Đoàn Dự khó trả lời quá. Cậu nín thinh. Ông phó húi này, như khá đông qúy ông phó húi trên cõi đời, ưa đấu chuyện chính trị, kinh tế, xã hội, dầu hôi Trung Đông và chiến tranh Do Thái Ai Cập. Bởi ông đọc cọp nhật báo hơi kỹ. Nước Việt Nam có bao nhiêu tờ nhật báo, chủ hiệu hớt tóc mướn trọn và phó húi tha hồ nghiền nẫm lập tường, ý kiến, quan điểm của từng ngài chủ nhiệm vĩ đại. Nghiền ngẫm riết rồi, qú vị phó húi tưởng là lập trường, ý kiến, quan điểm của chính mình. Quí vị ấy tỏ ra am hiểu tình hình quốc tế, quốc hội và tiên đoán tương lai thế giới chắc nình nịch. Ăn đứt tiến sĩ Kissinger ! Vậy thì ông phó húi của Đoàn Dự thấy Đoàn Dự ngậm miệng, bèn phóng thêm vô số câu phỏng vấn.
- Cậu cạo trọc đầu để phản kháng bọn vi phạm Hiệp định Paris ?
-...
- Cậu chống đối bọn hoạt đầu chính trị ?
-...
- Cậu cạo trọc đầu để cầu nguyện cho quốc thái, dân an ?
-...
- Cậu phản đối bọn Hip pi tóc dài ?
-...
- Cậu chống kế hoạch hoá gia đình ?
Bị ông phó húi chụp khá đông sứ mạng lên cái đầu trọc của mình, Đoàn Dự cáu kỉnh :
- Thưa ngài, tôi cạo trọc đầu cho nó mát và đề phòng lũ chấy gây bệnh thương hàn !
Rời tiệm hớt tóc, Đoàn Dự thầm cám ơn ông phó húi. Em Chu Chỉ Nhược bảo mê mái tóc Yul Bryner. Nếu em không mê, em dụ khị mình, em chế diễu mình, mình đã có "thuốc" trị. Tôi gọt trọc đầu không phảo vì cô đâu, đừng tưởng lầm, tôi gọt trọc đầu vì... dân tộc ! Tôi có mỗi một mối tình to lớn. Đó là tình yêu quê hương dân tộc. Tôi buồn vì quê hương, dân tộc tôi chưa hạnh phúc, ai thèm buồn vì cô không yêu tôi. Đoàn Dự đã tìm ra lối thoát cho cái đầu trọc mái xùy của mình. Cậu muốn giữ bí mật. Cậu đội cái mũ lưỡi trai tối ngày. Cậu "hoá trang" anh thợ sửa xe Hondạ Một chút thương cảm não nề. Đoàn Dự thấy mình cô đơn quá trời, cậu đội mũ, đeo kính đen, đi tìm Elvis Đậu. Đoàn Dự là người cao thượng, cậu không dắt dao con chó đi kiếm Elvis Đậu, cậu đến với Elvis Đậu bằng tấm lòng cởi mở của những chàng trai vừa lớn.

Cậu gặp ngay thi sĩ kiêm văn sĩ kiêm nhạc sĩ kiêm ca sĩ kiêm hoạ sĩ Elvis Đậu ở trước cửa nhà Elvis Đậu trong hẻm Hoàng Hôn. Đoàn Dự móc túi xem lại số nhà rồi mới lịch sự hỏi :
- Thưa anh, đây có phải là nhà anh Elvis Đậu ?
Elvis Đậu giật mình cái thót. Cậu biến sắc. Cậu nuốt nước miếng cái ực. Cậu rét thật lực trước một gã lạ hoắc đội mũ lưỡi trai, đeo kính đen và trông hơi gồ ghễ. Elvis Đậu chối phăng :
- Thưa bạn, hẻm này không có đứa nào tên Elvis Đậu cả. Tên chi cổ quái vậy ?
Đoàn Dự liếm mép:
- Lạ nhỉ ! Rõ ràng địa chỉ này.
Elvis Đậu cười cầu tài :
- Theo tôi biết, hẻm Hoàng Hôn chỉ có một thằng tên Đỗ, làm nghề thợ sửa xe đạp. Mà nó giang hồ vạn dặm rồi.
Elvis Đậu dịu dàng :
- Bạn kiếm Elvis Đậu có chuyện gì ?
Đoàn Dự đáp:
- Chuyện riêng.
- Nó trốn lính chăng ?
- Không.
- Nó lừa gạt chăng ?
- Không.
Elvis Đậu thở phào. Thằng gồ ghề này không phải nhân viên công quyền. Elvis Đậu đỡ lo bị vu vạ, và hiểu nhầm vì trùng tên. Cậu bắt đầu ba hoa :
- Người ta nhờ bạn kiếm Elvis Đậu à ?
- Phải.
- Làm chi.
- Báo tin mừng cho nó.
- Tin gì ?
- Tôi chỉ nói với Elvis Đậu.
Elvis Đậu hố to. Cậu giả đò... khôi hài :
- Elvis Đậu ! Hừ đậu đỏ, đậu đen hay đậu xanh ?
Đoàn Dự nói :
- Đậu thi sĩ trong thi văn đoàn Tàu Vị Iểu.
Elvis Đậu muốn hét lớn : Tôi là Elvis Đậu đây, bạn vàng ơi ! Vì đề cao cảnh giác, tôi đánh lạc lôi bạn đó. Nhưng Elvis Đậu bỗng sợ nỗi sợ thứ hai : Nhỡ "con bé thắt băng đô tím" thuê thằng gồ ghề tới hỏi tội mình thì chết. Ít ra cũng vỡ mặt ! Nhà thơ, nhà văn là những kẻ uy vũ vất năng khuất. Nhà văn, lịch sử văn học cổ kim Đông Tây đã chứng minh, từng chống đối cả một chế độ độc tài, phát xít, song đã chối phăng khi bị một gã to con đứng trước mặt mình hỏi mình có phải là mình. Elvis Đậu khôn khéo dò dẫm :
- Bạn làm ở sở nào ?
- Tôi còn mài đũng quần trên ghế nhà trường.
- Trường nào thế ?
- Đại học Văn Khoa.
Elvis Đậu chắc dạ, tự giới thiệu :
- Tôi là thi sĩ Thai Đề, trước cũng theo đuổi đen sách, sau chán lối học từ chương, xoay làm thơ. Bạn rãnh không ?
Đoàn Dự gật đầu :
- Rảnh. Tôi định kiếm thi sĩ Elvis Đậu báo chút tin cần, sau đó làm quen với anh ta.
Elvis Đậu vui vẻ:
- Bạn có thể táp vô... tệ xá ngồi hút điếu thuốc lá, bàn chuyện thơ thẩn chăng ?
Đoàn Dự cười :
- Rất hân hạnh.
Đoàn Dự theo Elvis Đậu vào nhà. Cậu chưa kịp ngồi xuống ghế đã nói:
- Tên tôi là Đoàn Dự.
Elvis Đậu rót nước trà mời Đoàn Dự. Câu chuyện văn nghệ mở máy.
- Bạn Đoàn Dự, bạn khoái làm thơ không ?
- Khoái chứ. Tôi ham trúng giải thi ca, bạn ạ ! Tôi ái mộ những người hoa tay nở đầy mười ngón tay như Elvis Đậu. Bạn quen Elvis Đậu không ?
- Ơ, Elvis Đậu, thi sĩ thế kỷ thứ bao nhiêu vậy cà ? Hẳn nó thuộc thế hệ thi sĩ thế kỷ thứ mười bẩy. Nết thế, tôi chưa biết. Tôi chỉ được may mắn giao du với các thi sĩ Trần Đồng Vọng, Lý Con Sáo, Mây Biên Ải...
- Này bạn thi sĩ Thai Đề, bạn đã gởi thơ đi dự thi chưa ?
- Dự thi thơ à ? Không bao giờ. Đưa thơ của mình cho người khác chấm điểm là công nhận họ hay hơn mình. Không, thơ tôi hay nhất thiên hạ, tôi không thèm dự thi.
- Thơ bạn ăn nổi thơ Elvis Đậu chăng ?
- Elvis Đậu, Elvis Đậu, tên vô danh tiểu tốt đó bạn nhắc nó làm gì. Tại sao bạn phục Elvis Đậu thế ?
- Tôi được nghe nói nhiều về nó.
- Ai nói ?
- Giới nữ sinh.
- Tôi xin tiết lộ vói bạn một điều : Elvis Đậu là môn đệ của tôi. Nó thuổng thơ của tôi đem koe ầm ỹ. Do đó, các cô nữ sinh nhẹ dạ mê thơ nó. Tôi khai trừ nó rồi. Nó phản tôi.
Đoàn Dự bèn sợ quá. Thì ra thi sĩ Thai Đề sư phụ của thi sĩ Elvis Đậu, người mà cậu đang được hân hạnh bàn chuyện thơ thẩn, là Ngũ Hành Sơn, là Thất Sơn vĩ đại hơn Thái Sơn. Đoàn Dự bèn rút một điếu thuốc lá Bastos de luxe. Elvis Đậu quẹt diêm cho Đoàn Dự mồi. Lần đầu tiên Đoàn Dự hút thuốc. Cậu vừa hít khói vô miệng đã ho sặc sụa. Ho chảy nước mũi. Elvis Đậu gật gù. Hừ, tưởng thằng này gồ ghề, ai dè nó ọp ẹp quá. Nó ái mộ... Elvis Đậu. Sinh viên Văn khoa à ? Nhờ anh tí, anh rất nên gia nhập thi văn đoàng Tàu Vị Iểu. Elvis Đậu vồ vai Đoàn Dự:
- Đoàn lão đệ.
Đoàn Dự vội dập điếu thuốc.
- Lão đệ phải qua nhiều giai đoạn thuốc lá đầu lọc, thuốc thơm không đầu lọc rồi mới thưởng thức nổi Bastos de luxe.
Elvis Đậu ba hoa:
- Như thơ,chẳng hạn. Thuở đầu, tôi làm thơ tình rồi qua thơ dân tộc. Bây giờ, tôi làm thơ triết lý bao gồm cả khoa học huyền bí lẫn định mệnh con người.
Elvis Đậu cao hứng đọc bài Lục bát không tên. Hai câu kết "Tình người sao lắm bon chen, Tình mình nhất định đậu đen nấu đường" khiến Đoàn Dự cười hinh hích.
- Tại sao bạn cười ? Đậu đen nấu đường là hình ảnh dân tộc cao quý. Đậu đen nấu đường mía Quảng Ngãi, Hiệp Hoà sẽ cho những bát chè ngọt tình quê hương. Hơn thế nữa, nó còn biểu tượng nỗi bất công của xã hội, đòi hỏi văn nghệ dấn thân, biến gánh chè đậu đen của mẹ Việt Nam thành snack-bar phong phú Coca Cola. Cái sứ mạng của nền văn nghệ dấn thân là tư bản hoá lao động vô sản.
Đoàn Dự tròn xoe mắt. Elvis Đậu múa môi :
- Tuy vậy, tôi đã chán dấn thân, chán viễn mơ, chán phù phiếm. Tôi quyết mần thơ triết học. BẠn nghe đỡ một bài nhé !
Elvis Đậu ngâm thơ:
Tha nhân xách giỏ cầm dù
Hỏi thăm tiềm thức mịt mù nơi nao
Hình nhi thượng đáp tào lao
Cứ qua tâm thức là vào hiện sinh
Cái này hành trạng linh tinh
Bắt xừ Descartes đứng rình Newton
Mông lung tẩu khúc mông lung
Vận hành cơ thể tự nhằm tương quan
Hậu trường văn tự gian nan
Hỡi ơi minh trí đã sang mê cuồng
Đoàn Dự thộn mặt ra, Elvis Đậu cười khẩy:
- Tôi cũng chán luôn thơ triết lý tối mò có tính cánh lòe bịp.
Đoàn Dự hỏi:
- Hiện giờ bạn theo trường phái nào ?
Elvis Đậu khơi khơi đáp:
- Tôi theo trường phái của tôi : Khoa học huyền bí, định mệnh con người và thú rừng, thú nhà, chim muông, giun dế, cào cào, châu chấu, ếch nhái biến thành con số. Thơ là gì ? Là sự biến ảo khôn lường. Thơ chỉ huy đời sống, quyết định số phận đời ta. Bạn biết tại sao Hạng Vũ tiêu sự nghiệp chăng ? Đâu phải vì tài ba của anh đình trưởng hạng bét Lưu Bang và bọn Tiêu Hà, Tào Tham, Hàn Tín. Hạng Vũ chết ở Ô Giang chíng tại bài thơ nhỏ bé của Trương Lương.
Hết: Chương 2 Tiếp theo : Chương 3

Xem chữ ký của DOMI



Về Đầu Trang Go down
Bookmark and Share
Vip
avatar
Thông Tin DOMI
Giới tính : Nam
Posts : 753
Thanked : 211
$ : 856
Hiện đang:
http://clip.vn/mytv/miss_12d_buzz

06.05.10 21:26

Chủ đề : Re: Cám Ơn Em Đã Yêu Anh (p1)
--------------------------------------------------


Cám Ơn Em Đã Yêu Anh: Chương 3
(Duyên Anh)

Đoàn Dự không ngờ thơ khiếp đảm đến thế. Cậu phục thi sĩ Thai Đề (biệt hiệu bất ngờ của Elvis Đậu) sát đất. Y hệt chú học trò lớp mười hai đọc những áng văn lổn nhổn danh từ triết học của những anh suốt đời mộng viết văn đơn giản, trong sáng nhưng không viết nổi đành đóng vai con chó sói chê nho xanh và chơi triết lý tối mò trong văn chương. Câu chuyện đang diễn ra sôi nổi, bỗng đồng hồ điểm mười một tiếng bính boong. Elvis Đậu cười xã giao :
- Tôi có cái hẹn. Đoàn lão đệ ạ, chúng ta sẽ thảo luận chuyện thơ vaò một buổi đẹp trời khác, laõ đệ hãy tới đây. Lão đệ đừng ngại vì lão đệ cùng ta đã trở thành tri kỷ. Ta là Nguyễn Khuyến, laõ đệ là Dương Khê. Giờ tạm biệt đã nghe. Chúng ta chia tay nhau.
Elvis Đậu tiễn Đoàn Dự ra tận đầu hẻm Hoàng Hôn. Rôì trở lại, lấy con thiết mã Honda vọt lẹ. Cậu tới cổng trường Chu Chỉ Nhược, ghếch xe bên lề, âm thầm đọc kinh tình yêu... "đơn phương". Trong khi ấy Đoàn Dự, trên đường về, suy nghĩ khá nhiều. Cậu ngưỡng mô. Thai đề. Quả thật, Thai Đề là một thiên taì thi ca, gã ngông cuồng, thi sĩ của những thi sĩ Tản Đà, Cao Bá Quát, Bùi Giáng, Timbaud, Verlaine, Beaudelaire cộng lại. Cậu thấy Elvis Đậu quá tầm thường. Và cậu muốn Elvis Đậu sa bẫy của Nghịch Nữ.
Chu Chỉ Nhược dựng xe trước cổng. Cô vươn tay bấm nút chuông điện. Hoàng Dung và các bạn chỡ cô lâu quá rủ nhau đi bơi. Còn mỗi Đoàn Dự ở nhà. Từ hôm Đoàn Dự gọt đầu nhẵn thín, cậu chưa hề giáp mặt Chu Chỉ Nhược. Cậu cố tình tránh luôn đôi mắt tò mò của Hoàng Dung. Suốt ngày cậu nằm lỳ trên gác. Rời khỏi phòng riêng, cậu đội mũ sùm xụp. Cậu muốn dành sự ngạc nhiên cho riêng Chu Chỉ Nhược. Nghe chuông reo, Đoàn Dự bước tới cửa sổ ngó xuống. Chi. Hai đang mở cổng. Và Chu Chỉ Nhược dắt xe vào sân. Đoàn Dự xôn xao, nôn nóng. Cậu vừa mừng vừa lo. Cơ hội đã đến với cậu. Tử vi báo ngày đoán: Hôm nay gặp người khác phái, tin vui báo hiệu, có thể mở cửa trái tim đdể chim xanh ái tình vô.
Đoàn Dự phóng xuống nhà. Chu Chỉ Nhược gật đầu chào cậu. Với một nụ cười. Đoàn Dự tưởng mình đang khát được uống ly cam vắt lạnh mát.
- Nhỏ Dung đâu anh ?
Ôi, tiếng "anh" dịu dàng, ngon ngọt. Cơ hồ ly chanh đường trong nhạc khúc "Trả lại em yêu" của Phạm Duy.
- Nhỏ Dung, hả ?
- Dạ.
- Nó biến rồi. Nó hẹn cô ?
- Vâng.
Em "vâng dạ" ngoan ngoãn quá ta. Đoàn Dự bị cảm khái. Bất giác, cậu nhớ thi sĩ Thai Đễ và làm thơ nhẩm:
Bảo vâng, gọi dạ em ơi
Vâng lời sau trước em thời chớ quên
Nghe anh mắt nhớ chùi ghèn
Tay không mụn ghẻ mơí nên người tình
- Nó đi đâu ?
Đoàn Dự giật mình. Cậu đánh rơi hết thơ.
Cậu vội đáp:
- Nó đi bơi.
- Với ai?
Nhỏ Chu Chỉ Nhược bắt đầu "mất dạy" rồi. Cô bắt nạt Đoàn Dự ra mặt. Cô xánh mé quá trời. Đoàn Dự bình tĩnh. Hãy bình tĩnh và kiên nhẫn kẻo con chuồn chuồn bay biến.
- Một lũ.
Cậu gợi chuyện :
- Xe Honda ngon chứ ?
Chu Chỉ Nhược tặng cậu trái ớt:
- Xe ăn được à ?
Đoàn Dự đấm ngực nhận lỗi:
- Quên, xe chạy ngon lành chứ ? Có cần lau bu dzi không ?
- Không.
- Điều chỉnh thắng ?
- Không
- Giây "sên" ?
- Không.
- Bơm bánh ?
- Không
- Tra dầu ?
- Không
Đoàn Dự giả đò đưa tay gãi mũ ! Chu Chỉ Nhược bớt nhăn nhó. Cô nhìn mũ của Đoàn Dự bằng đôi mắt hóm hỉnh. Nhưng Đoàn Dự không thể biết sự hóm hỉnh của Chu Chỉ Nhược. Cậu đã mù. "All who love are blind". Mọi người mà dính vào bệnh yêu đều mù hết trơn. Vì mù, Đoàn Dự bèn ngớ ngẩn lật cái mũ ra. Chu Chỉ Nhược cười khúc khích, cười văng cả nước miếng. Con gái cười kiểu này thì vô duyên hết sẩy. Riêng Đoàn Dự thấy có duyên.
- Cười gì ?
-Đầu anh.
- Giống Yul Byner chứ ?
- Giống ông sư.
- Cô bảo cô mê đầu ông sư thôi ?
- Mê đầu ông sư chứ đâu mê đầu trọc của anh. Anh nghe em xúi dại anh gọt tóc, hả ?
Đoàn Dự buồn bã. Cậu chợt nhớ ông phó húi. Và cậu ngạo nghễ xoa cả hai bàn tay lên đầu.
- Cô tưởng cô dụ khị tôi gọt tóc à ? Còn khuya. Tôi gọt tóc không bao giờ vì cô hết.
Chu Chỉ Nhược vênh váo:
- Vì đậu phụ tường tàu chăng?
Đoàn Dự lắc đầu trọc :
- Vì quê hương, dân tộc, tôi gọt đâu để phản đối những cảnh khổ sở. khốn cùng trên trái đất tròn hai đầu hơi dẹt này. Tại sao con chó có gia phả ? Người ta đăng báo bán chó, kèm theo lý lịch bố mẹ, ông bà nội ngoại nó mà nhiều em nhỏ nạn nhân chiến cuộc lớn lên chẳng biết bố mẹ, ông bà mình là ai ? Bọn bán chó, mua chó với gía một vài trăm ngàn một con đã cười trên nỗi khốn khó của dân tộc quê hương tôi. Tôi phản đối chúng. Đoàn Dự nói xong, quay gót.
- Cô đi tìm bọn lõi Hoàng Dung mà bơi lội, đùa bỡn. Còn tôi, rất tiếc, tôi sắp đi thăm một cô nhi viện.
Chu Chỉ Nhược hết dám cười. Cô gọi giật :
- Anh Dự !
Và cô chụp lấy cánh tay Đoàn Dự. Người yêu nhân loại Đoàn Dự đang cứng như đá bỗng hoá thành bùn. Cậu hỏi:
- Cô muốn nói thêm ?
- Dạ.
- Nói lẹ đi !
- Em khoái anh o bế mái tóc Híp pi.
- Con toan dụ khị tôi để cười ?
Chu Chỉ Nhược cười tình. Bao Tự cười tình. U Vương ngẩn ngơ. Anh vua mê gái cóc cần chư hầu, cóc cần sự nghiệp mở nước mấy trăm năm của nhà Châu. Anh châm lửa đốt phong hỏa đài. Lính cứu hỏa Tề, Ngô, Trịnh, Vệ, Tần phóng xe, bóp còi loạn xà ngầu, kéo tới. Đồng thời, năm sư đoàn xung kích Ba Tàu cổ điển xiết chặt vòng vây, tưởng phen này bọn Khuyển Nhung nạp mạng ráo trọi. Nhưng cái sự hăng say "liều mình cứu chúa" của chư hầu đã tụ lại thành một cục quê to tướng. Bao Tự ngắm cục quê đó, cười hinh hích. Cười xong thì ngó U Vương cười tình. Và U Vương tiêu tùng, để lại cho văn học ta một điển tích ấy mo6.t cách lãng xẹt. Đoàn Dự đang ngẩng ngơ vì vụ cười tình của Chu Chỉ Nhược. Cậu đổi thái độ, giọng nói như chim hót :
- Cô cười cái đầu ông sư của tôi ?
- Không, em cười anh.
- Tôi ngô nghê ?
- Không
- Tôi khờ khạo ?
- Không
- Tôi đáng ghét ?
- Không
- Vậy tôi giống con giáp nào trong mười hai con giáp ?
- Anh giống Yul Bryner.
- Cô đưa tôi đi tàu bay giấy ?
- Anh dễ thương thấy mồ, anh Đoàn Dự ơi. May mắn cho ai yêu anh.
- Ai yêu tôi ?
- Em chỉ nói ai yêu anh thôi. Ai yêu anh.
Ai yêu tôi? Tiếng Anh ai viết là i đọc là ai nghĩa là tôi còn nghĩa là em cũng nghĩa là tao. Một người con gái nói "Ai yêu anh", cô muốn nói "Em yêu anh, i love you". Đoàn Dự sung sướng quá, cậu lập lại:
- Ai yêu tôi ?
- Vâng, ai yêu anh.
- Ai yêu tôi thật hả, ai?
- Dạ ai yêu anh.
- Ai khoái tôi o bế maí tóc Hip pi?
- Em
- Em là ai?
- Dạ em là em.
Đoàn Dự mở đại nhạc hội trong trái tim. Cậu ném một viên đá dọ dẫ m xuống mặt hồ điên đảo của lòng Chu Chỉ Nhược :
- Rất tiếc.
- Tiếc gì ?
- Tôi đã gọt đầu với sức manh cao cả. Giá cô nói trước, nay tôi sắp có mái tóc Hip pi rồi.
Chu Chỉ Nhược khôn lỏi vào hạng Thiên Sơn Đồn Mụ. Cô đương cấy sinh tử phù vô máu Đoàn Dự mà cậu không hay sự tình. Cô gợi ý:
- Anh nuôi tóc Hip pi rồi anh tập hát nhạc Yéyé, thành lập bộ tam ca, con gái sẽ lăn xả bám chân anh, anh gạt đi chẳng hết.
Đoàn Dự chán nản:
- Cô mê thằng Elvis Đậu rồi. Thôi, cô đi chỗ khác chơi. Tôi biết cô mê Elvis Đậu, Nhưng đời này còn người cự phách gấp ngàn lần Elvis Đậu.
Chu Chỉ Nhược cười ré:
- Em mê Elvis Đậu ? Ối giời ơi, em mà mê thằng Elvis Đậu ? Tại sao anh biết ?
- Cô hẹn gặp nó. Tôi đọc lén thư nó ? Cô đã thắt băng đô tím "xi nhan" cho nó hiểu cô mê nó. Cho cô hay, ở hẻm Hoàng Hôn chỉ có thằng Đỗ sửa xe gắn máy, cóc có Đậu đen, Đậu vàng, Đậu xanh, Đậu đỏ, Evis Đậu, tên khốn kiếp, thằng phản bội sư phụ đứa ăn cắp thơ của thi sĩ triết gia mà tôi kính phục.
Chu Chỉ Nhược ngạc nhiên:
- Anh nắm hết lý lịch Elvis Đậu à ?
Đoàn Dự vênh vang:
- Chứ sao! Cô mê thằng đạo văn, một kẻ ưa lòe bịp. Tôi sẽ vạch mặt nó.
Chu Chỉ Nhược ranh mãnh hỏi:
- Để làm gì ?
Đoàn Dự nhún vai:
- Để chơi.
- Anh ghen, hả ?
- Cô nói gì ?
- Anh ghen.
- Tôi thèm ghen với Elvis Đậu ư ? Hơ hơ, cô mê nó và cô tưởng tôi mê cô à ?
Chu Chỉ Nhược quắm mắt:
- Anh nói tầm bậy.
Đoàn Dự quắt mắt trả đũa :
- Tôi nói tầm bậy cái gì ?
- Anh bảo anh mê em?
- Tôi mê cô à ? Lạ nhỉ, tôi mà mê cô ! Tôi không mê ai.
Chu Chỉ Nhược cười khẩy:
- Anh giữ lời nhé !
Đoàn Dự bôi rối. Cậu thấy hố quá. Luôn luôn Đoàn Dự bị hố. Đã hố, cho hố một lèo. Cậu gục gặc :
- Giữ là cái chắc. Tôi hứa sẽ đánh vỡ mũi thằng Elvis Đậu, Nó lảng vảng... hẹn hò, tôi xua chó cắn.
Chu Chỉ Nhược sáng rực đôi mắt:
- Em hẹn với Elvis Đậu rồi, anh ạ !
Đoàn Dự nắm chặt nắm đấm :
- Kệ cô.
- Em đã viết thư phúc đáp Elvis Đậu.
- Kệ cô. Hễ nó vác cái bản mặt Híp pi tới đây, bổn phận của tôi là "làm đẹp thành phố".Cô nên đi bơi cho tiện sổ sách.
- Còn anh ?
- Tôi đi viếng một viện cô nhi !
Đoàn Dự "giã" Chu Chỉ Nhược lên gác. Cậu không đi viếng cô nhi viện. Sức mấy cậu đi. Cậu nằm lăn trên giường, ức Elvis Đậu muốn... chảy máu cam. Cậu trách cậu ngu ngơ, khờ khạo, Hừ, yêu nàng, ta cứ nói đại yêu nàng, khó khăn gì mà đành câm miệng và chối bai bải. Đoàn Dự ơi, mi không thể địch nổi Elvis Đậu. Mi nên làm thơ thất tình, rôì, sau đó, thất thời, thất chí và thất nghiệp. Đoàn Dự vùng dậy. Cậu cương quyết làm thơ. Xê ra cho Đoàn Dự sáng tác thi ca.

Hội thảo muà hè thường diễn ra ở dưới gốc cây khế. Muà hè, khế có vị ngọt ngào, nhôn nhốt, chua chua chứ không vô vị như hương khế muà mưa. Khế muà mưa giống rau diếp, ăn lạt nhách, chán phè. Mùa hè me cũng chín. Thỉnh thoảng, gió ào tới rung cành lá, me rơi lốp bốp xuống xi măng, các Nghịch Nữ cho hội thảo nghỉ giải lao năm phút, nhặt me nhấm nhá. Mặt mũi Nghịch Nữ nhăn nhó một cách thích thú. Tuy vậy, trông các cô nường vẫn từa tựa khỉ sở thú ! Chiều nay, đề taì hội thảo là "Cách đương đầu Evis Đậu nếu hắn can đảm đi tìm tình yêu". Nghịch Nữ vừa ngốn khế chấm muối vừa phát ngôn. Chu Chỉ Nhược hơi hơi lo lắng. Chẳng phải cô sợ diện đối diện ông chỉ huy văn đoàn Tầu Vị Iểu. Mà sợ con thiết mã Honda của cô nằm kia, đạp máy mờ người mới nổ. Hôm nọ, cô chọc Đoàn Dự khiến Đoàn Dự nổi giận. Cô đến, gọi ơi ới làm lành nhưng Đoàn Dự lờ đi. Cậu bịt tai, Cậu cười thầm. Cậu khoái... đơn phương : "Lát nữa, em dắt xe tới gốc cây bên đường, em đứng tên chân đợi ba cái thằng nhóc kiếm bệnh xe của em, nó chém em vaì bớp em sẽ hiểu ta giận em là một tai hoạ lớn cho em".
- Ê, mày hẹn Evis Đậu mấy giờ ?
Triệu Minh hỏi và Hoàng Dung đáp:
- Bốn giờ.
Vương Ngọc Yến nhắc bạn:
- Nhớ tấn công từ từ kẻo Elvis Đậu té nhào nghe, Chu Chỉ Nhược.
Chu Chỉ Nhược rầu rĩ :
- Cần chữa cái xe ngon lành đã. Tao lo xe, hết muốn đùa bỡn con nhà Elvis Đậu.
Hân Ly nói:
- Bắt con Dung mời "thiên tài" Đoàn Dự.
Chu Chỉ Nhược thở dài:
- Anh ấy ghét tao rồi.
Vương Ngọc Yến cười khanh khách:
- Ông Dự có đào rồi chăng ? Mày thua cuộc hả, Chu Chỉ Nhược ?
Chu Chỉ Nhược bĩu môi:
- Xí, vô duyên vừa thôi chứ. Tao mê anh ấy bao giờ ? Tao biết có đứa mê anh ấy.
Hân Ly ngỡ mình bị ám chỉ, thanh minh nhặng xì ngầu:
- Ai mê? Ai, mày giới thiệu với tao đi, Chu Chỉ Nhược. Tao muốn biết mặt mũi kẻ "diễm phúc" đó. Đưá nào mê ông Đoàn Dự trọc đầu dơ tay lên !
Hoàng Dung bênh anh:
- Anh ấy cũng đáng mê chứ bộ ?
Vương Ngọc Yến gật đầu:
- Đúng. Hiềm một nỗi anh ấy cù lần lửa.
Triệu Minh thêm:
- Và to xác như đô vật.
Hân Ly tiếp :
- Mới lại anh ấy lầm lầm lỳ lỳ, khiếp bỏ xừ đi ấy ! Anh Đoàn Dự mà gia nhập Gia Đình Con Kiến, bôi mỡ bóng nhẫy thân thể, giống các hạch thịt trên tivi, biểu diễn vai u thịt bắp thì nhất nước. Hê hê, tại sao anh ấy gọt tóc nhẵn thín vậy cà ?
Chu Chỉ Nhược nín thinh. Hân Ly búng ngón tay cái tách:
- À, ông ấy muốn khoe đầu không có sẹo. Thuở nhỏ, ngài Đoàn Dự không bị trốc đầu !

Hết: Chương 3 Tiếp theo : Chương 4

Cám Ơn Em Đã Yêu Anh: Chương 4
(Duyên Anh)

Nghịch Nữ cười hinh hích. Đoàn Dự chẳng rõ sự tình. Cậu nằm bất động trên giường như một con trăn bụng đã chưá no môì. Nếu Đoàn Dự nghe lén các Nghịch Nữ lạc đề hội thảo, đang nói về Elvis Đậu bèn chĩa dao găm đúng cạnh sường Đoàn Dự, cậu sẽ điên lên. Để sẽ trở thành một thi sĩ triết lý, một văn sĩ triết lý hay một kẻ thù hận con gái vì bị con gái chế diễu. Biết đâu, Đoàn Dự sẽ không nổi tiếng lẫy lừng nhờ những pho văn, pho thơ tối mò mà mất tiền mua sách đọc, người ta phải liệng sách đi. Dĩ nhiên, khi đó, Đoàn Dự sẽ miệt thị độc giả ngu dốt không đủ "kiến thức" thưởng ngoạn văn tài, thi tài cao xa và bí hiểm của chàng. Văn chương sáng giá là văn chương không gây xúc động. Văn chương sáng giá, bắt buộc, là văn chương trơ như đá, vững như đôn'g. Nó là con đường đá củ đậu lổn nhổn mà độc giả là chiếc xe ngưạ lóc cóc đi lên. Chính thứ văn chương này mới bò vaò văn học sủ tựa con lươn chui vaò cái lỗ của nó. Nếu văn chương mở nhiều dấu ngoặc đơn, chú thích bằng tiếng Tây, tiếng Mũ hay dẫn chứng đông đầy sách vở cổ kim Đông Tây dưới mỗi trang thì văn chương ấy là văn chương phi thường, văn chương "đời đời thắp sáng quê hương" cơ hồ văn chương của bốn mươi năm vì sao trong tuyển tập vĩ đại "Những truyện ngắn hay nhất của quê hương ta". Rất tiếc, Đoàn Dự không có động cớ thúc đẩy làm văn chương, nghĩa là cậu đã không nghe lén Nghịch Nữ đem mình ra mổ xẻ mà vui cười.
Hoàng Dung nghiêm nghị:
- Thôi, chúng mày vuốt mặt nên nể mũi một ly ông lão chứ. Dẫu sao, anh ấy cũng là anh tao.
Hân Ly vác "nội quy" Nghịch Nữ dơ trước mặt Hoàng Dung :
- "Nội quy" là pháp luật của chúng ta. Pháp bất vị thân. Chúng ta đã đồng ý biến lũ con trai thành bọn hề ngớ ngẩn, bất cứ anh con trai nào chúng ta cũng được phép lố bịch hoá, dù là anh mày hay anh tao.
Vương Ngọc Yến :
- Đồng ý.
Triệu Minh:
- Đoàn Dự sẽ chịu chung số phận với Elvis Đậu !
Chu Chỉ Nhược :
- Nhưng anh ấy có tán gái đâu? Anh ấy có tán đưá nào trong bọn mình đâu ? Anh ấy là người tốt. Chúng ta chỉ bắt tội những đứa theo chúng ta, gây trở ngại lưu thông và bu đầy cổng trường rình cơ hội gửi thư tình thôi.
Hân Ly xỉa xói:
- Á à nàng bênh vực chàng.
Chu Chỉ Nhược dợm giọng:
- Mày nói gì ?
Triệu Minh can khéo:
- Elvis Đậu sắp tới. Bộ hai đứa muốn phân tán công lực chăng ? Nhớ rằng Elvis Đậu là tay lão luyện võ nghệ. Nó tinh thông thập bát môn.
Chu Chỉ Nhược cười cầu hoà:
- Chúng mày giải quyết giùm tao cái xe.
Hoàng Dung nói :
- Còn sớm. Tao và con Nhược lên nằn nì anh ấy.
Chu Chỉ Nhược nhìn Hân Ly:
- Nhờ con Ly kẻo nó nghi ngờ tầm bậy.
Hân Ly bằng lòng. Thế là phái đoàn cầu viện kỹ thuật do cô Hoàng Dung, cô Hân Ly, lễ mễ vô nhà, lên gác đập cửa phòng Đoàn Dự. Nhà kỳ taì sửa xe gắn máy phớt tỉnh nhân sự. Cậu không thích nhìn ai, đi đâu, khi mái tóc của cậu còn nhẵn thín. Cậu chán ghét bọn tóc mất dậy. Lúc mình mong nó đừng dài thì nó mọc nhanh làm ngứa ngáy tai mình, bắt mình phải húi lẹ. Lúc mình mong nó dài nó trơ trơ y hệt rừng bị khai quang. Cậu giận cậu nông nổi, cậu khinh bỉ cậu dại gái. Con gái, không nên tin chúng. Con gái chuyên môn xúi dại. Đắc Kỷ xúi dại Tru. Vương khiến Trụ vương mất nước. Bao Tự xúi dại Châu vương khiến Châu vương mất nước. Chu Chỉ Nhược xúi dại ta khiến ta mất tóc. Mái tóc là góc con người. Ta đã mất đi một góc con người vì lời mật ong tẩm độc dược của đứa con gái cắc ké, đứa con gái kỳ nhông, đứa con gái kỳ đà! Đoàn Dự buồn bã, cậu không biết xử dụng phương pháp nào để phục hồi mái tóc. Mấy năm trước, các báo quảng cáo món thuốc mọc râu, mọc tóc "bôi đâu mọc đấy", nay tìm hoài ở mục "rao vặt" chẳng thấy. Chắc môn thuốc gia truyền naỳ đã thất truyền hoặc cái tên chế môn thuốc này đã nằm ở khám Chí Hoà vì tôi chê thuốc mọc tóc láo lếu của hắn. Đoàn Dự mải mê "suy tư" về cái đầu nhẵn thín. Thi sĩ triết gia Thai Đề đã viết: "Cứ qua tâm thức là vào hiện sinh". Cậu suy tư từ đỉnh đầu. Vậy có thể làm dáng triết lý bằng cách viết: "Cứ qua cái tóc là vaò cái tai". Ôi, thuở naò cái tóc mới có để nó bò vào cái tai?
- Anh Đoàn Dự !
Đoàn Dự khề khà hỏi:
- Đứa khỉ gió nào đó ?
Hoàng Dung đáp:
- Em đây.
Đoàn Dự lảm nhảm:
- Mày phá tan sự yên lặng của tao. Mày đắp ụ ngăn cản một "hành trạng" đương tiến tới "viễn đích". Tao đâu đã "huỷ diệt". Tao đưa tay tao gãi đâu, tao thấy đỡ ngứa, vậy là tao "hiện hữu". Bàn tay "hiện hữu" ra sao mày biết chứ ?
Hoàng Dung phì cười:
- Anh diễn trò gì thế ?
Đoàn Dự gắt um:
- Tao diễn tro khỉ !
- Anh mở cửa cho em vào được không ? Có cả nhỏ bạn của em nữa.
- Bước
- Anh điên à ?
- Tao sắp điên.
- Em lạy anh. Anh cứu nhỏ Chu Chỉ Nhược một phen.
- Cứu ư ?
Đoàn Dự vụt ngồi dậy. Cậu mỉm cười sung sướng. Cậu xoa cái đầu trọc lóc:
- Nó bị ai bắt nạt ?
Hoàng Dung phịa:
- Elvis Đậu, Anh ạ, nó còn cách nhà mình hai cây số thôi. Nó mà tới, nó sẽ hỏi tội nhỏ Nhược. Anh phải cứu con bé. Nó nhờ em van nài anh.
Elvis Đậu, thằng đạo sĩ thi ca, tên phản bội sư phụ, cậu Đoàn Dự đã hưá với cô Chu Chỉ Nhược rằng cậu sẽ đánh vỡ mặt nó nếu nó tới đây vì bất cứ lý do nào. Cậu gật gù: Đâu phải tại con kỳ nhông Chu Chỉ Nhược mà ta sẽ đánh chảy máu cam Elvis Đậu. Ta nhân danh tình bạn, ta nhân danh thi sĩ hạng nặng Thai Đề mà đánh Elvis Đậu. Nếu ta không quen Thai Đề, ta mặc kệ tụi bay đối phó với Elvis Đậu.
- Tại sao Elvis Đậu hỏi tội Chu Chỉ Nhược ?
- Nó chơi xỏ Elvis Đậu, anh ạ ! Nó giả đò viết thư hẹn Elvis Đậu để trêu anh. Ai ngờ Elvis Đậu tới thật. Tình báo của bọn em cho tin tức. Tụi em bối rối quá xá.
A, nàng giả đò hẹn Elvis Đậu, Đoàn Dự cảm khái dạt dào. Nhưng cậu sợ bị hố, Cậu ỡm ờ nói:
- Thây kệ thằng Elvis Đậu.
Hân Ly biểu diễn taì nghệ dụ dỗ:
- Em biết lý do anh không cám cứu con nhỏ Chu Chỉ Nhược. Anh sợ chúng em cười cái đầu trọc của anh chứ gì ! Anh đừng lo, chúng em chiêm ngưỡng anh, chiêm ngưỡng Yul Bryner Đoàn Dự. Nếu anh chán ngán cảnh đầu trọc, em sẽ mách anh một tên thuốc.
Đoàn Dự được gãi đúng chỗ ngứa, mừng quýnh:
- Thuốc gì ?
Hân Ly nháy Hoàng Dung, thầm thì "cá cắn câu rồi". Cô nàng ỏn ẻn:
- Thuốc mua ở "phạc ma xi"
- Đọc nghe coi.
- Anh hứa giúp chúng em một điều đã.
- Đuổi cổ tên Elvis Đậu ?
- Không cần nữa. Anh xuống sửa giùm cái Honđa của Chu Chỉ Nhược. Còn Elvis Đậu, chúng em sẽ hạ nó.
Đoàn Dự quyết định ngay:
- Khỏi cần vô phòng, xuống trước đi rồi tôi sẽ xuống sửa xe giùm. Hễ bịa tên thuốc sẽ biết tay tôi !
Phái đoàn cầu viện kỹ thuật đã thành công. Chu Chỉ Nhược hoan hỉ nhất. Nghịch Nữ tiếp tục thảo luận về cái lưới sửa soạn chụp kín con cá khờ khạo, ngu dốt, Elvis Đậu.

Thi sĩ Elvis Đậu tới điểm hẹn tình yêu bằng xe nhân dân. Nghĩa là chàng bắt một đường ô tô buýt. Chàng ngó số nhà muốn lòi con người. Chàng tính toán rất kỹ. Và chàng nhảy xuống trạm cách nhà nàng vaì trăm thước. Elvis Đậu đóng vai hoàng tử đi săn trong truyện cổ tích. Chàng huýt sáo gió. Cứ như Elvis Phương thổi bài "Vết thù trên lưng ngựa hoang" ấy. Chàng khẽ hát:
Ta đi săn bắn tới đây.
Ta thấy ai nhằm gốc cây
Lá vàng hết rồi, chúa xuân nay đã về,
Chim ca hát mừng
Vang trong núi rừng...
Elvis Đậu tưởng tượng con bé thắt băng đô màu tím là công chúa ngủ trong rừng. La belle au bois dormant. Chàng lẩm bẩm tí ti Tây cùi cho ra vẻ văn nghệ La Pagode, văn nghệ Givral ! Cái "manie" của một vài anh văn nghệ La Pagode là thích dẫn chứng hàng lô sách ngoại quốc trong baì viết và tự dịch tiếng Tây trong ngoặc kép những danh từ mấy anh ngại độc giả cóc hiểu nổi. Thí dụ, anh ta xài câu "truyện ngắn là một bài toán nhỏ về bút pháp" y rẵng có một sự mở ngoặc đơn (exercise de style) để cho Tây cà lồ nó biết "exercise de style" là "baì toán về bút pháp" chức không phải "baì tập" về bút pháp ! Do đó, văn chương của mấy anh hễ viết được số chữ đo vữa hai bàn tay thì y rằng có một bàn tay đầy tiếng Tây. Cái thứ văn chương này dùng bịp bọn văn nghệ trẻ ở các thi văn đoàn, bút nhóm coi bộ khá. Nhưng thực chất của nó là đồ bỏ. Dẫu nó được "bốc xê la bút" rằng nó "đời đời chiếu sáng trời đêm, đời đời làm hùng vĩ quê hương", nó vẫn cứ vất đi. Bởi tự nó, đứng riêng rẽ, đứng không dựa quanh những vì sao, nó chả là cái thớ gì hết trọi.
Elvis Đậu lại cứ tưởng cái nền văn chương ưa xổ Tây trong hai ngoặc kép là văn chương hàng đầu. Do đó, chàng lây mốt. Chàng cũng khoe nhặng cái sự khoái xổ Tây cùi của chàng là cái "manie" ! Elvis Đậu sẽ rất dễ thương nếu thơ chàng gói kín tình tự dân tộc. "Tình mình nhất định đậu đen nấu đường". Ôi, tình của chúng ta, tình của quê hương ta, dân tộc ta, muôn thuở ngọt và bổ như đậu đen nấu đường ! Đậu đen nấu đường, bỏ tủ lạnh (ồ tủ lạnh sẽ lai Mỹ, lai Tây, lai Nhật, quan niêm. văn nghệ lai phải đánh gục), nhỏ giọt dầu thơm mà húp vào mùa hè thì tuyệt cú mèo. Nó giúp con người... nhuận trường. Nó tiêu diệt bệnh táo bón. Hoan hô văn nghệ đậu đen nấu đường. Tiếc giùm nhà văn nghê. Elvis Đậu là chàng sợ hãi trước "bạo lực", chàng chối bỏ bút hiệu Elvis Đậu để nhận một bút hiệu Thai Đề với khuynh hướng thi ca triết lý và khiếp đảm hơn cả triết lý. Hy vọng cái bút hiệu Thai Đề chỉ là bút hiệu tầm phào. Và Elvis Đậu mãi mãi "nấu chè đậu đen", đừng bắt tội "tha nhân xách giỏ cầm dù". Hãy "nấu chè đậu đen" và ăn thật nhiều và rôì "cái manie Tây cùi" táo bón sẽ...nhuận trường, sẽ trở thành nhà văn bất hủ của văn học hiện đại.

Tưởng tượng con bé thắt băng đô màu tím đang khép mắt ngủ mốt giấc ngủ định mệnh dưới gốc cây và mình là hoàng tử cóc cần ngai vàng, bỏ đi săn gái, sẽ gặp công chúa, sẽ cúi xuống hôn cổ tích, Elvis Đậu cảm khoái tràn trề. Cậu (hết là chàng từ lúc này) dừng bước, dưạ lưng vào cột đèn, móc túi lôi ra một bài thơ mới toanh. Cậu ngâm nga nho nhỏ. Elvis Đậu tiên phong trong công cuộc đem thơ ra đường phố. Và sinh hoạt nghệ thuật ở đây, hôm nay, sắp long trọng giới thiệu một giòng thợ..đầu đường. Thơ đã vào quán cà phê, thơ cần ra đầu đường để tiến đến xó chợ.
Sáng nay anh nhận được thư em
Tiềm thưc vi vu những nỗi niềm.
Thăm thẳm chau thân vang tiếng động
Như chuông con nít bán cà rem
Elvis Đậu vừa "ôn" được bốn câu thì bị một bàn tay vỗ nhẹ lên vai. Cậu giật mình. Ông cảnh sát giơ tay chào. Elvis Đậu cúi đầu đáp lễ, mỉm cười và tim đập loạn.
- Cậu đọc cái gì đó ?
- Dạ, thơ.
- Thơ à ?
- Dạ thơ tình cảm.
- Cho coi giấy tờ.
Elvis Đậu lễ phép móc bóp, rút trình đủ giấy tờ hợp lệ và hợp pháp. Ông cảnh sát xem xong, trả lại. Rồi hỏi :
- Có giấy phép "chơi" tóc dài không ?
- Dạ, không. Thưa bác, cháu là nghệ sĩ.
- Nghệ sĩ, hả ?
- Dạ.
- Hát ban nào ?
- Ban cua !
- Ban cua ? Giỡn à ? Ban ấy toàn những cậu mợ bị bệnh thương hàn à ?
- Thưa không. Ban cua là ban nhạc chuyên hát những bản nhạc ngắn. "Cua" là ngắn đó ạ ! Cháu ở trong bộ tam ca Ba Trái ớt.
- Quen Ba Trái Táo chứ ?
- Dạ quen.
- Biết Ba Con Mèo không ?
- Biết.
- Đứng đây mần chi ?
- Dợt bản.
- Lần này thông cảm, lần sau gặp lại mà không cắt tóc nhắn sẽ bị "làm đẹp thành phố " đa. Thanh niên nuôi tóc rậm bù, chất bổ tặng tóc hết, thân thể còm nhom, đất nước trông đợi gì tuổi trẻ xây dựng ?
- Dạ, cháu là... nghệ sĩ !
- Này, đừng bịp. Cái mã cậu mà nghệ sĩ ! Bước lẹ kẻo tôi ngưá mắt vì cái tổ quạ trên đầu cậu.
- Cháu biết làm thơ.
- Đọc nghe một bài.
Ông cảnh sát này rất văn nghệ. Ông chịu khó nghe thi sĩ Elvis Đậu khoe tài thi ca. Elvis Đậu bèn đọc bài thơ chứa chanh tình dân tộc "đậu đen nấu đường ". Ông cảnh sát khen:
- Khá lắm.
Ông hỏi:
- Mà cậu yêu con bé bán chè đậu đen, hả ?
Thi sĩ Elvis Đậu buồ đủ ba mươi giây, méo xệch miệng:
- Dạ.
- Tại sao cậu rầu rĩ vậy ?
- Con bé bán chè nó bỏ cháu, nó ca bài "Em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại".
- Nó theo anh đạp xe ba bánh, hả ?
- Dạ.
- Cậu đứng đây chờ nó, hả ?
- Dạ.
Elvis Đậu ngó đồng hồ:
- Xin phép bác cháu đi, đứng đây nữa, cháu chết mất.
Ông cảnh sát an ủi:
- Ừ đi đi, đi kiếm con bán đậu đỏ bánh lọc thay thế con bán chè đậu đen.
Elvis Đậu rảo bước. Sự tưởng tượng của cậu trật đường rầy. Tưởng tượng gặp công chúa lại hoá ra gặp ông cảnh sát. Tưởng tượng gặp con bé thắt băng đô màu tím lại bị chúc gặp con bé bán đậu đỏ bánh lọc. May mà mau miệng xưng là thi sĩ, chứ không bộ tóc Híp pi đã đi đời nhà ma. Ông cảnh sát dễ thương quá. "Tiền hung hậu kiết". Elvis Đậu tự an ủi mình. Cậu đã đến trước cổng nhà người đẹp.

Trong khi đó, Đoàn Dự đang chùi bu dzi Honda của Chu Chỉ Nhược với hy vọng đem sự tay dính dầu mỡ đổi lấy món thuốc mọc tóc kỷ lục. Cậu cũng mong đụng độ Elvis Đậu. Hữ, ông sẽ lột bộ mặt nạ mày, Elvis Đậu ạ ! Mày thuộc bài "cứ qua tâm thức là vào hiện sinh" của sư phụ Thai đề đem tán gái kể như đời mày rách nát. Mày đọc câu một, ông đọc câu hai. Đoàn Dự nóng lòng gặp Elvis Đậu bao nhiêu, Nghịch Nữ nóng lòng bấy nhiêu.
- Quá giờ hẹn rồi.
Hân Ly sốt ruột nói. Vương Ngọc Yến cười kiểu cười Thiên Sơn Đoàn Dự ồng Mụ, Kim Hoa Bà Bà :
- Tao cá mười ăn một là con nhà Elvis Đậu sẽ tới.
Triệu Minh hỏi:
- Cá cái gì ?
Vương Ngọc yến đáp:
- Chầu xinê Rex.
Hoàng Dung thỏ thẻ :
- Tao rắc bụi mê hồn vào thư, Elvis Đậu không tới có hoạ nó là đất sét.
Chu Chỉ Nhược the thé :
- Đã đứa nào thấy mặt Elvis Đậu chưa ?
Hân Ly ngạc nhiên:
- Mày thấy là đủ rồi. Sao còn hỏi thế ?
Chu Chỉ Nhược lắc đầu:
- Tao chưa thấy mặt nó.
Ba bốn Nghịch Nữ nhao nhao chất vấn :
- Đứa nào "lăng xê" thư cho mày ?
Chu Chỉ Nhược trả lời :
- Nó mướn thằng bé bán cà rem!
Đoàn Dự hóng chuyện. Cậu cười khoái chí. Tưởng Elvis Đậu là ai, không chừng là thằng bé bán cà rem. Tuy vậy, cậu rất hài lòng. Vì Chu Chỉ Nhược chỉ doạ cậu thôi. Nàng đâu có mê Elvis Đậu. Cậu cạo nhẵn thín tóc chẳng đáng ân hận tí ti ông cụ nào.
- Tao ngờ quá.
- Ngờ con khỉ !
- Ngờ may giả vờ. Sức mấy Elvis Đậu nhờ ai đưa thư.
- Mày ngờ thì kệ xác mày.
- Thú thật đi, nhỏ Nhược.
- Thú gì ?
- Thú thật mày đã ngắm dung nhan Elvis Đậu.
- Tao chưa rõ mặt nó vuông hay méo.
Cuộc đôi co tay đôi giữa Hân Ly và Chu Chỉ Nhược chấm dứt để biến thành cuộc đố vui... Elvis Đậu. Sau hết là cuộc đoán mò chân dung nhà thơ dân tộc đậu đen nấu đường, nhà thơ có số bị đàn bà hành hạ vắng mặt mà chẳng biết.
- Tao đoán nó hao hao thi sĩ Đức Pho.
- Theo tao, nó giống văn sĩ Đô Vật.
- Tao cho rằng nó có bộ ria con kiến.
- Tao nghi mắt nó lé, tụi bay ạ !
- Có thể Elvis Đậu cà thọt.
- Nó dám cùi lắm à...
- Ít ra nó cũng phi xì ke.
Một nhà văn hay một nhà thơ chính cống, mưu đồ nổi tiếng bằng văn thơ để tán gái cho dễ dàng mà nhằm Nghịch Nữ tán tỉnh thì kể như "lúa vàng tang tình tang lúa ơi". Những cô gái yêu văn chương yêu luôn cả những người làm văn chương nên noi gương Nghịch Nữ. Bởi rằng, văn nghệ không có sứ mạng... tán gái. Elvis Đậu chắc đang hắt xì hơi tưng bừng. Câụ bị những năm đấng con gái sửa đổi nhan sắc và quy tội phi xì ke ! Cậu bị mọc ria và bị trù ẻo cà thọt. Cậu qua lại cổng nhà Hoàng Dung nghịch nữ nhiều lần. Cậu thầm đọc thơ Nguyễn Bính:
Chân bước phân vân lòng hỏi lòng
Có nên qua đấy nữa hay không
Không nên qua đâ/y. Nên qua đấy
Qua đấy làm chi nữ mất công
Rôì cậu thâm' hát :
Anh đến thăm em chiều đông giá
đường xa ngại ngùng..
Mặt nhìn mặt câm' tay bâng khuâng
không nói một câu...
Bỗng Elvis Đậu phì cười. Cậu thả ý nghĩ trên cỏ vệ đường " Chiều nay nóng thí mồ, đông giá ở chỗ nào nhỉ ? Mấy anh nhạc sĩ sao khoái chiều mưa, chiều tà, chiều buồn thế ! Một trăm bản nhạc y rằng chín mươi chín bản "Chiều nay hướng về xa mờ", "chiều rơi trôi về miền nào xa xôi", Chiều mưa biên giới anh đi mò cua", "Chiều lại chiều, ôi kinh chiều", "Chiều tím, đàn nhớ thương ai". Vân vân. Rất ít sáng và trưa trong âm nhạc ta. Bởi lẽ đó, âm nhạc ta nó bải hoải, nó buôn' ngủ chăng ? Ngay cả "bố già" Phạm Duy cũng mắc phải cái "manie chiều". Áo màu đi buổi sáng không được à ? "Cho em xin một chiếc áo mày, cho em đi nhẹ trong nắng chiều ". Chắc Elvis Đậu sẽ phản kháng âm nhạc chiều bằng cách làm sáng âm nhạc của mình. Hãy để bình minh tràn ngập âm nhạc. A, Elvis Đậu đã phát giác được một đường lối sáng tác. Nhờ đi tán gái. Cậu ngước nhìn lên cây me. Khi người ta tới một điểm hẹn tình yêu đầu tiên trong đời, người ta thấy bài cách trí Thân thể người ta chia ra làm ba phần là đâu mình và tứ chi sai bét. Thân thể người ta có đến bốn lần... tứ chi. Hai tay thọc vô túi quần vẫn thừa sáu tay. Riêng trái tim đếm đủ sáu quả. Một quả để run. Một quả để hôì hộp. Một quả để đê mê. Một quả để thổn thức. Một quả để ngừng đập. Một quả để vọt khỏi lồng ngực. Và mắt nữa ? Ôi chao, mắt nhìn ngang, nhìn dọc, nhìn trước, nhìn sau cứ tưởng thiên hạ nghi mình sắt sủa giật giây chuyền chạy trốn. Bèn nhìn lên.

Hết: Chương 4 Tiếp theo : Chương 5


Cám Ơn Em Đã Yêu Anh: Chương 5
(Duyên Anh)

Elvis Đậu thấy lá me chiều nay xanh quá. Lá me xanh như tình em xanh, như tình ta xanh. Cậu còn thấy trái me vàng dưới nắng hạ tuy màu trái me là màu đất. Elvis Đậu chợt nhớ tới nôì canh chua cá lóc rất tình tự quê hương. Canh chua cần nấu với me xanh. Càng nhiều me, canh càng chua. Canh chua cho tình dân tộc đậm đà, ngọt lư. Máu thi sĩ cuồn cuộn nổi sóng, Elvis Đậu vội vã "về nguồn" một bài lục bát, thơ dân tộc :
Mẹ già thèm bát canh chua
Em đi bắt cá sao chưa thấy về
Còn anh, anh đã trèo me
Hái năm, mươi traí xanh lè em ơi
Mẹ già như nắng chiều rơi
Canh chua cá lóc mẹ xơi dối già
Rôì đây ở cõi trời xa
Ăn cơm Âm Phủ hẳm là mẹ chê...

Elvis Đậu định "chế" thêm hai câu kết thật bất hủ nhưng cậu bị khựng vì một giọt sương nặng từ cành me cao rơi trúng trán. Một giọt sương trưa ! Không, một bãi phân của con chim chích choè. Thi sĩ vốn thơ mộng. Phân chim cứ ngỡ sương trưa. Elvis Đậu đưa tay sờ... sương. Cậu ngửi sương ! Và cậu làu bàu ngôn ngữ không có trong tự điển. Cậu chơi "ác co" Do Majeur! Cậu phân trẫn với thiên nhiên: "Tôi là thi sĩ, tôi không ăn phân bón mà sao lại dính phân chim". Elvis Đậu cáu kỉnh. Cậu quên luôn bài thơ chưa kết. Và văn học sử sẽ tiếc hùi hụi vì không được vinh tôn một baì thơ dân tộc canh chua cá lóc. Elvis Đậu căm giận con chim khốn kiếp. Nếu cậu mang theo cái súng cao su, cậu đã hạ con chim nát cổ. Không, cậu sẽ bắn trúng phao câu của nó. Nhưng Elvis Đậu không mang theo cái súng cao su và nếu có mang theo, cậu sẽ chỉ làm trò cười cho con chim. Nhà văn nghệ Elvis Đậu thấy gợn cả mặt tâm hồn mình vì một làn sóng lăn tăn buồn bã. Văn nghệ bất lực đến nông nỗi này ư ? Văn nghệ chịu đưng cả phân chim "toẹt" một bãi vaò mặt mình mà không dám ồn ào phản kháng ư ? Rất may, Elvis Đậu chưa phải là nhà văn chân chính, chưa phải là nhà văn khoe khoang sứ mạng, và hơi mốt tí là tỏ thái độ "uy vũ bất năng khuất" ở... quán cà phê hay ký kiến nghị chống đối loạn xà ngầu rôì nhận mình là Nễ Hàng thời đại. Ôi, ngay cả những nhà văn chân chíng và vác cả một nghìn ký lô sứ mạng, một mặt chống đối, một mặt cư chìa tay nhận tiền của kẻ bị mình chống đối, đem so sánh với Elvis Đậu naò khác chi. Elvis Đậu còn hách hơn. Cậu vô tình bị chim khinh bỉ. Chứ, nhà văn chíng bị người ta cố tình khinh bỉ. Chim và người khác nhau. Phân chim và phân người càng khác nhau xa. Elvis Đậu tìm được nguồn an ủi. Cậu quyết định không chối từ văn nghệ. Cậu cảm khái, khe khẽ ngâm:
Một ngòi lông là chiêng là trống
Một ngòi lông là dáo là gươm
Than ôi chiêng trống anh câm
Dáo gươm anh rỉ chưa cầm đã rơi
Thôi anh chớ học đòi Phùng Quán
Chớ nhi nhô hô hoán đấu tranh
Chưa gì mặt đã tái xanh
Cũng đòi bắt chước Nễ Hành i uông
Rốt cuộc chỉ một phường bố láo
Cúi thân hèn như lão Trần Lâm
Hịch kia sấm sét ầm ầm
Đến khi Tháo chộp, lạy ông con chừa...

Elvis Đậu sẽ "chế" dài bài thơ song thất lục bát nếu cái taì "thất bộ thành thi"...cùi của cậu không đụng cái cột "tô lô phôn" đen thui, cao kều. Elvis Đậu, ngó đồng hồ. Chết, đã quá hẹn muời lăm phút. Cậu cần quyết định ngay túi xuỵt. "Người ta đi để mà đến, không ai đi để mà về". Kìa Nguyễn Công Trứ đã dạy: "Đi không chả lẽ về không ". Uy Viễn tướng công đi để túm cái sự nghiệp. Elvis Đậu đi chỉ để túm một mối tình văn nghệ. Cậu thu hết can đảm "dừng chân trước cửa nhà nàng". Cậu không thấy "hoa vàng với bướm vàng hôn nhau". Chỉ thấy lá me rơi. Lá me mưa. Mưa lá me. Tại sao Elvis Đậu không thấy trái me xanh và con cá lóc ? Thưa, cậu đang hồi hộp. (Lời người viết : Tôi rất yêu những cậu con trai đi tán gái. Tôi đã dành một phần tư đời tôi để quan sát những cuộc tán gái của những cậu con trai vừa lớn. Tôi có một nhận xét chung như thế này : Tất cả các cậu trai, dù nhút nhát hay can đảm, khi đã đi tán gái, "khẩu khí" của những cậu can đảm biến mất và các cậu nhút nhát hơn cả những cậu nhút nhát : những cậu nhút nhát thì can đảm một chút. Vì can đảm hoá thành nhút nhát và đang nhút nhát hoá thành can đảm nên tất cả đêù ngây ngô, dễ thương vô cùng. Những cậu coi thường con gái nhất, ba hoa rằng hễ tán làăn và mặt mũi trông gớm, áo quần trong ghê lại là những cậu hiền khô con nai vàng ngơ ngác. Tôi chiêm ngưỡng sự ngây ngô, ngơ ngác của các cậu. Tôi cho rằng, nếu sự ngây ngô, ngơ ngác của các cậu vừa lớn không còn nO9?a trong "âm mưu" tán gái, chắc chắn, không bao giờ còn tình yêu thơ mộng. Bởi vì "điều kiện ắt có và đủ " cho cuộc tình thơ mộng, lý tưởng là chất ngây ngô, ngơ ngác của cậu trai. Con trai càng đần độn, ngu ngơ bao nhiêu, tình yêu giữa hắn với con gái càng thơ mộng, lý tưởng bấy nhiêu )
Elvis Đậu đang hồi hộp khó mà nhìn lá me liên tưởng trái me xanh với con cá lóc cho nồi canh chua tình tự dân tộc. Cậu đứng chôn chân trước cái cổng sắt kín mít. Cậu nhìn cái chuông. Ôi chao, tay mình liệu đủ daì vươn lên bấm chuông ? TA thù tay ta. Tay ta ngắn quá. Elvis Đậu kiếm mãi không ra cái đâu con chó. Em cóc giăng biểu ngữ đón ta. Ồ, cần chi. Tình yêu đừng nên vụ nghi lễ. Miễn nhà em không nuôi chó là ổn rồi. Ta cầm tinh con mèo. Mèo vốn kỵ chó. Chó nhà em ghét ta hẳn nó sẽ đuổi ta, ta đành ngàn năm trèo cây cau, ngó xuống, ngắm em lên xe hoa, nước mắt rơi lã chã xuống xác pháo hồng mà ngâm khúc tuyệt tình thơ :
Công anh đắp đập be bỡ
Để cho hàng xóm đem lờ đến đơm
Công anh nấu gạo thành cơm
Cơm người đớp hết anh ôm cái nồi

Và Elvis Đậu sẽ hát "Tình nghệ sĩ" của Đoàn Chuẩn :
Mối tình nghệ sĩ như giấc mơ
Chóng tàn vì thiếu muôn ý thơ...

Không, Tình nghệ sĩ yếu quá, thiếu ý thơ, trong khi, Elvis Đậu thừa thơ. Elvis Đậu "xuất khẩu thành thi", Ngoài ra, cậu còn dư taì năng phóng tác thơ hoặc nôm na gọi là nhại thơ. Thí dụ, Trần Quang Dũng viết:
Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Là hết thôi rôì chuyện trước sau

Elvis Đậu nhìn một cô đầm bản xứ mặc "dzíp xà lỏn" tức mini-jupe sẽ phóng tác:
Em đi dzíp đỏ phô đùi ghẻ
Triển lãm thường xuyên bạc cắc à ?

Đại khái, Elvis Đậu là một thợ thơ còn nằm ì trong bóng tối, một thiên taì thơ ở ẩn mà nói thoe cung cách "văn nghệ manie" - - Chú ý: không phải là Ma ní, thủ đô Phi luật tân, cũng không phải ma ni đọc sai từ chất thơm vani dùng để pha mùi kem, kẹo kéo... - - mở ngoặc đơn khép ngoặc đơn tự dịch sang tiếng Tây thì Elvis Đậu là "xe léc bờ rơ anh con nuy" ! Cậu dư thơ, tràn trề ý thơ. Thơ Elvis Đậu, có thể, là thư thơ không giống thứ thơ nào trên đời. Nhưng là sản phẩm Elvis Đậu, do chính tay Elvis Đậu chế (made by Elvis Đậu ) - - Xin lỗi, biểu diễn tí ti văn nghệ...manie! - -Tư tưởng trong thơ Elvis Đậu là tư tưởng của chính Elvis Đậu. Cậu không thèm nhờ vả tư tưởng ai, Cậu sẽ kiêu hãng nói : Tôi viết, tôi tuyên bố, theo tôị..Elvis Đậu nói, Elvis Đậu viết, Elvis Đậu giải thích mới hách. Chứ Khổng "viết", Sartre nói, Camus bảo, Cocteau luận thì hách ở chỗ nào ? Thì chỉ là con mọt sách, nô lệ tư tưởng của thiên hạ và vọng ngoại! Thôi Elvis Đậu sẽ chờ chế thơ cùi của mình mà ngâm nga, nếu cậu bị làm con mèo trèo lên cây cau nhìn nhìn người yêu đi lấy chồng.
Elvis Đậu thả ý nghĩ của mình quá xa. Ấy là bởi Elvis Đậu rét, Elvis Đậu phân vân, Elvis Đậu lột trần tâm hồn mình. Tâm hồn Elvis Đậu là cái lồng tre nhốt con thỏ trắng. Elvis Đậu dễ thương biết bao ! Elvis Đậu khoe khoang lố bịch. Chỉ vì yêu. Chỉ vì tuổi vừa lớn khát khao một "trận gió vô tình". Đoàn Dự dễ thương biết bao ! Đoàn Dự chịu bị bắt nạt. Chỉ vì yêu. Chỉ vì tuổi vừa lớn khát khao một "trận gió vô tình". Họ lớn lên, mắt như ống kính máy ảnh tối tân, thu được mọi hình ảnh, trừ hình ảnh của một tiểu thư. Họ nhình tà aó tiểu thư. Mắt hoa. Tim ngập ngừng, Tay run, Và chưa biết làm thế nào để có một tấm ảnh rõ nét. Họ đấy. Đừng chú ý aó quần, tóc tai, cử chỉ, lời nói của họ. Hãy ngó vaò trái tim họ. Nhưng làm sao nhìn rõ trái tim người ? Vậy hãy nhìn tim mình, hãy hôì tưởng trái tim thuở vừa lớn của mình, trái tim ấy rung động trước một rà áo tiểu thư ra sao thì trái tim của họ rung động giống hệt. Tình yêu vĩnh cửu. Sự rung động vĩnh cửu.Lối tỏ tình có thể khác song sự... nhát gái nghìn năm sưa hay nghìn năm sau không đổi mảy may.
Elvis Đậu suy tư khá lâu. Cậu nhìn cái nút chuông điện. Cậu ngại bấm. Cậu đứng y hệt một tội đồ chịu hình phạt phơi nắng suốt đời. Cỗng có tiếng còi ô tô bóp toe toe làm cậu giật mình. Elvis Đậu tránh sang một bên. Cánh cổng mở rộng. Chiếc xe chậm chạp bò vào sân. Đoàn Dự dắt xe Honda của Chu Chỉ Nhược tránh lối cho xe hơi.Cậu đảo mắt ra đường. Cậu thấy bạn vàng thi sĩ Thai Đề (Elvis Đậu đấy) khúm núm và len lén nhìn vô sân, cậu hân hoan gọi :
- Thai Đề !
Elvis Đậu ngơ ngác. Cậu dụi mắt. Rồi cậu mừng rỡ :
- Đoàn lão đệ !
Đoàn Dự tay đầy dầu mỡ đen thui, chạy ra, bắt tay Thai Đề :
- Bạn đi đâu vậy ? Gió nào thổi bạn tới đây ?
Elvis Đậu kênh kiệu kiểu...Thai Đề :
- Trận gió vô tình, lão đệ ạ !
Đoàn Dự không hiểu điển cố, cười xoà. Elvis Đậu bịa luôn:
- Tôi đứng chờ ô tô buýt. Nhân thấy nhà lão đệ có cây me, bèn dừng chân ngắm. Lão đệ ở đây ư ? Hà, "Hữ duyên thiên lý năng tương ngô. Vô duyên đối diện bất tương phùng ".
Đoàn Dự nói :
- Mời bạn ghé chơi xơi nước... lọc..
Elvis Đậu đang hoang mang thì bọn Nghịch Nữ đã túa ra vì tưởng Elvis Đậu dẫn xác tới nạp mạng. Cậu đờ đẫn cả người. Bởi cậu "nhận diện" con bé thắt băng đô màu tím. Nghịch Nữ Hân Ly hỗn láo, giở giọng xách mé:
- Elvis Đậu hả ?
Đoàn Dự xua tay:
- Elvis Đậu chưa đến, mấy cô rán ăn khế chấm muối đợi nó. Tôi xin long trọng giới thiệu với mấy cô, đây là bạn tôi, thi sĩ Thai Đề, kẻ khinh bỉ Elvis Đậu.
Elvis Đậu lạc vào mê hồn trận. Cậu muốn xưng danh nhưng cậu khớp. Cậu trách thầm Đoàn Dự đã làm hỏng cơ hội ngàn năm một thuở của mình. Đoàn Dự lôi Elvis Đậu xềnh xệch vào phòng khách rồi dẫn lên phòng mình. Cậu vô "toa lét" rửa tay và cuộc hàn huyên khởi sự.
- Bạn hiểu gì không, bạn Thai Đề ?
- Không.
- Năm con yêu tinh đang chờ ăn thịt **** *** Elvis Đậu.
Elvis Đậu xanh lè mặt, há hốc miệng :
- Yêu tinh thật à ?
Đoàn Dự kéo Elvis Đậu tới cửa sổ, ngó xuống sân, đọc tên từng Nghịch Nữ. Elvis Đậu mới hay người tình mộng tưởng của mình là Chu Chỉ Nhược. Đoàn Dự khoái chí kể :
- Elvis Đậu "lăng xê lét đa mua" cho Chu Chỉ Nhược. Nhỏ Nhược đem thư của nó ra bình. Nghịch Nữ cười không nổi vì thư tình của Elvis Đậu, mới bàn mưu viết thư hẹn Elvis Đậu tới để xỉ nhục Elvis Đậu. Tôi thương hại Elvis Đậu, nhờ đọc lén thư của nó, tìm địa chỉ nhà nó bảo nó đừng tới mà mang nhục. Và tôi gặp bạn. Chiều nay, Nghịch Nữ đợi Elvis Đậu.
Elvis Đậu thở phà :
- May thay !
Đoàn Dự hỏi :
- May cho ai ?
- Cho Elvis Đậu. Nó bị xe hủ lô cán vỡ sọ rôì.
Elvis Đậu cầm tay Đoàn Dự:
- Lão đệ lòng dạ thật tốt. Từ nay lão đệ đừng gọi tôi là Thai Đề nữa. Tên cúng cơm của tôi là Nguyễn Danh Tài. Đã trở thành bạn thân, bạn chớ kêu réo bút hiệu của tôi.
Đoàn Dự cảm khoái:
- Tại hạ tên Dự họ Trần. Bọn Nghịch Nữ em gái tại hạ tên Dung, bốn nhỏ bạn của em gái tại hạ tên Ly, Minh, Nhược, Yến. Chúng nó thấy mình trùng tên các nhân vật của Kim Dung nên nhận luôn là Hoàng Dung, Hân Ly, Vương Ngọc Yến, Triệu Minh, Chu Chỉ Nhược. Còn tại hạ, nó đặt là Đoàn Dự.
(Lời người viết: Vì Elvis Đậu đã tự ý khai tử Elvis Đậu cho nên, từ đây tới này Elvis Đậu chiến thắng tình yêu, tôi tạm gọi cậu ta là Thai Đề. Đoàn Dự thì không có gì thay đổi ).
Đoàn Dự khoe:
- Tôi đã biết hút thuốc lá, bạn ạ !
Thai Đề nói:
- Theo tôi, bạn nên bỏ thuốc lá đi. Hút thuốc lá hại phổi, mệt óc, khô cổ, khô môi. À, bạn đã nghĩ gì vễ Elvis Đậu ?
Đoàn Dự chân thành:
- Lúc biết rõ âm mưu của Nghịch Nữ, tôi thương nó lắm. Khi nghe bạn nguyền rủa nó, tôi ghét nó. Mới lại, tôi hơi ghen tài nó. Tôi đã định vạch mặt nó hôm nay nếu nó đem thơ của bạn choẹ Nghịch Nữ.
Thai Đề vỗ vai Đoàn Dự :
- Bạn có thiên thời, địa lợi, nhân hoà, vậy dám hỏi bạn chứ bạn đã tán được em nào trong bọn Nghịch Nữ ?
Đoàn Dự buồn bã:
- Tụi quỷ quái ấy cứ chế diễu tôi hoài huỷ. Mà, bạn ạ, tôi không biết tán ra sao ! Gửi thư thì sợ chúng nó đem thư của mình ra hội thảo. Nói thành lời thì sợ chúng nó mắng mỏ mình. Đoàn Dự xoa cái đầu nhẵn thín :
- Nè bạn coi, nghe tụi nó nói thích đầu tài tử Yul Bryner, tôi gọt tóc trọc lốc. Tưởng tụi nó khoái, ai dè tụi nó khuyên mình đi tu ! Để gây cảm tình với tụi nó, tôi đã làm thợ sửa xe gắn máy cho tụi nó, đến tận nhà chúng nó sửa ti vi, máy giặt, máy lạnh, bàn ủi, đèn đóm, thế mà tụi nó vẫn coi tôi như đất đá. Nếu tôi có tài làm thơ, đánh đàn, ca hát, viết văn, vẽ như con nhà Elvis Đậu, chắc tôi sẽ thắng.
Thai Đề lắc đầu:
- Elvis Đậu đã thất bại, bạn thấy rồi đó. Tuy nhiên, bạn muốn làm thơ, tôi sẽ hướng dẫn bạn.
Đoàn Dự hớn hở:
- Tôi cần khác lạ một chút. Tôi cần tán gái bằng con đường văn nghệ. Tôi không giống Elvis Đậu. Rồi bạn coi, tôi sẽ thành công.
Thai Đề hứa hẹn :
- Mai tôi đến đây nói chuyện thi ca với bạn. Bây giờ, xin lỗi bạn, tôi về.
Đoàn Dự tiễn Thai Đề. Tới cổng, Thai Đề mở to mắt ngắm nghía nhan sắc của từng Nghịch Nữ. Cậu đã thoát hiểm. Cậu bèn nhủ thầm : "Được rồi, ta sẽ bẫy kế khác, Chu Chỉ Nhược. Hôm nay, tại hạ chịu thua, ngày sau có lần diện kiến" Nghịch Nữ cũng "nghênh" Thai Đề. "Nghênh" cho đỡ phạm luật của Nghịch Nữ thôi. Chứ, tận đáy lòng các cô, cô nào cô ấy đêù nghĩ rằng Thai Đề đẹp trai, cao ráo, sạch sẽ, xứng đáng làm "hoàng tử của lòng em". Bắt tay tạm biệt Thai Đề, khép cổng lại, Đoàn Dự ngó Nghịch Nữ :
- Elvis Đậu bị xe hủ lô cán vỡ sọ rồi !
Nghịch Nữ nhao nhao hỏi tại sao Đoàn Dự biết, Đoàn Dự nhún vai, tỉnh bơ, bước vào nhà. Gần đến cửa, cậu ngoái lại :
- Tôi cóc cần mua thuốc mọc tóc.
Nghịch Nữ ngơ ngác chẳng hiểu gì. Các cô cũng chẳng thiết tìm hiểu lý do Elvis Đậu bị xe hủ lô cán chết tươi bà lý do Đoàn Dự không cần mua thuốc mọc tóc. Cả năm cô đều "riêng rẽ" gửi một chút hồn mình theo bóng anh chàng xinh trai : Thi sĩ Thai Đề. Nếu các cô thắc mắc, có lẽ, chỉ thắc mắc vì đâu Đoàn Dự quen biết Thai Đề. Ôi, con bướm lạ ghé vườn hoa Nghịch Nữ mà không thèm đậu trên một cánh hao nào. Thi sĩ Thai Đề coi thường con gái. Thi sĩ Thai Đề nhờ may thoát hiểm mà trở thành nỗi ám ảnh trong tâm hồn Nghịch Nữ.

Thúy Kiều gặp Kim trong một buổi sáng hội Đạp Thanh có Đoàn Mô Tô Bay biểu diễn tài nghệ toát mồ hôi lạnh, có gánh xiệc cưa đứt đôi người nằm trong quan taì ớn xương sống, có trò câu cá ăn mì gói, có trò đánh xổ số thả chú bạch thử ăn nồi niêu, xoong chảo nhôm, có đủ mọi trò cổ lỗ xĩ như tất cả các trò ở các hội chợ lớn, nhỏ của chúng ta. Kim Trọng được Vương Quan giới thiệu với chị mình. Chàng bèn chìa tay tóm lấy bàn tay ngà ngọc của Thúy Kiều, môi nở nụ cười trai lơ và miệng "Anh ngữ thực hành" câu chào "Hế lô". Chỉ có thế thôi. Mà về nhà, Thuý Kiều ra ngẩn vào ngơ, viết nhật ký lia lịa và tự hỏi:
Người đâu gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có bánh mì ba tê
Rôì mở "ma nhê to phôn" nghe bản nhạc Mỹ You don t khow me, hát theo:
Anh đưa tay tóm tay em
Và anh chào: mạnh giỏi chứ nhỏ
Em khó nói thấy mồ
Tim em đập thình thịch
Ai cũng tưởng anh hiểu em kỹ lắm
Nhưng anh cóc hiểu em
Kim Trọng có hiểu nỗi lòng Thúy Kiều không cả thế giới đều đã biết. Ta chẳng nên tìm hiểu sâu xa mà chỉ nên làm một cái "luận cổ suy kim". Ta bèn tấy, từ lúc con bướm la. Thai Đề ghế vườn hoa Nghịch Nữ, năm cô nàng Chu Chỉ Nhược, Hoàng Dung, Triệu Minh, Hân Ly, Vương Ngọc Yến muốn quên...đảng, quên nội quy, quên lập trường, Quên hết. Các cô nhất tiễn phản tỉnh. Trận gió vô tình đã khiến các cô "ngờ vực" nhau, "chia rẽ" nhau. Các cô không tổ chức hội thảo đề tài "Tại sao ta ngẩn ngơ vì một chàng trai" hay đề taì "Ví du. Elvis Đậu là chàng trai ấy". Nói tóm lại, các cô bối rối, xao xuyến, bồi hồi. Các cô vừa hiểu sự chống đối của các cô bấy lâu nay là giả dối, láo lếu.
Người ta có thể chống đối được tất cả, trừ tình yêu. Kẻ nào chống đối tình yêu sẽ bị tình yêu quật ngã như kẻ nào dùng gươm sẽ chết bằng gươm. Những kẻ chống đối tình yêu là những kẻ đã bị tình yêu đá cho những cú gẫy xương chân, xương mông, xương sườn mà ông lang Cự Thất bảo hết thuốc chữa lành lặn. Tỷ như bà già Diệt Tuyệt Sư Thái sư phụ cuả nàng Chu Chỉ Nhược chính cống Cô Gái Đồ Long. Bà già này, thuở son trẻ, yêu không nên thân, yêu không được yêu, yêu bị chê yêu cù lần nên cáu sườn ghi tên học võ và lập ra môn phái võ nghệ thù hận con trai đàn ông, nhất là con trai đẹp giai. Đàn ông, con trai gặp Diệt Tuyệt Sư Thái mà võ công ấm ớ thì kể như ngỏm. Ngay cậu Trương Vô Kỵ còn suýt bị cô Chu Chỉ Nhược nuốt sống ăn tươi nữa là. Nay Nghịch Nữ, chưa yêu ai, chưa bị tình yêu làm bại xụi, liệt chân, méo mồm, lệch mũi, tại sao lại bầy trò ghét con trai ? Các cô vội vàng "xét lại". Thấy rằng :

Con trai là bướm. Con gái là hoa. Hoa không bướm là hoa phân lợn, hoa răng vỗ, hoa mắt lác, hoa mũi tẹt, hoa thối tai, hoa hôi nách...
Đem thư tình của con trai gửi cho riêng mình đọc bô bô để các bạn cười hô hố là vô nhân đạo, là ác quỷ, chết sẽ xuống âm phủ làm rắn rết ngàn năm không được hoá kiếp.
Con gái là thịt. Con trai là nước mắm và hành ta. Tình yêu là món thịt kho. Thịt mà kho với tàu vị iểu thì giống hệt trái đất không mặt trời.
Quyết định:

Hoa cần bướm
Nâng niu và dấu kỹ thư tình
Thịt kho cần nước mắm và hành
Cải danh Nghịch Nữ (con gái tinh nghịch) thành Yêu Nữ (con gái dễ yêu, biết yêu, muốn yêu)
Bốn quyết định trên chưa được biểu quyết thông qua trong một đại hội Nghịch Nữ. Lý do rất giản dị là Nghịch Nữ biết ngượng. Đang ghét con trai cay đắng, bỗng nhiên yêu con trai ngọt ngaò thì nhất định phải ngượng thấy mồ. Vậy mới xảy ra vụ ghi nhật ký. Mỗi cô sắm một cuốn vở bài cứng, bọc giấy hoa màu xanh, đặt tên nó là Nhật Ký. Khi người ta yêu, thông lệ người ta sắm nhật ký để ký thác tâm sự tình yêu của mình. Nhật ký của tình yêu dễ đọc hơn nhật ký của nhà buông hay nhật ký của ông dân biểu, nghị sĩ. Trong nhật ký tình yêu, người ta đọc được cả hơi thở thơ, nồng và khám phá ra nhiều tư tưởng... vĩ đại. Về tình yêu, dĩ nhiên. Trong nhật ký của nhà buôn, người ta chỉ thấy những thủ đoạn trốn thuế lợi tức. Còn nhật ký của bà nội trợ, thuộc loại nhật ký bỏ ngỏ nên năm đồng nước mắm ruốc hoặc hai nghìn đồn ve nước hoa đều "xúc động" ngang nhau. Riêng nhật ký tập thể của dân biểu, nghị sĩ, ghi bằng miệng tại nghị trường, cả nước đều có quyền nghe và đọc, là loại nhật ký đao to, búa lớn, đừng nên đọc. Vì nhỡ đọc qua, chắc chắn, đêm nằm ngủ sẽ chiêm bao thấy ma quỷ. Một hạng nhật ký ghê gớm, tan' bạo nhất vẫn là nhật ký văn nghệ ! đây là thứ nhật ký bịa đặt, giả dối, huyênh hoang, rẻ tiền đáng xé ra gói tôm, gói cá ! Nhưng nhật ký của Nghịch Nữ ? Ta sắp "thưởng thức " tâm sự cuả các cô nàng...
NHẬT KÝ CỦA HÂN LY
Hôm nay tôi bắt đầu viết nhật ký. Thiên hạ người ta viết nhật ký nát bấy cả rồi, người ta còn xuất bản ầm ầm, bán chạy như tôm tươi. Tại sao người ta viết được nhật ký và nổi tiếng nhờ những cuốn nhật ký ? Có lẽ, vì người ta không chống đối tình yêu. Con trai không ghét con gái, và con gái không ghét con trai. Tôi đã ngu si, dại dột lập ra môn phái Nghịch Nữ. chủ chương lố bịch hoá bọn con trai trên cõi đời này. Tôi tưởng tất cả con trai đều làm tôi cười vỡ bụng như thằng Tony Mửng hay làm tôi nổi giận như thằng Elvis Đậu. Thằng Việt Nam nào đội trên đâù nó có cái tên Tây, tên Mỹ đều đáng ghét. Nhưng thi sĩ Thai Đề thì không đáng ghét. Chàng cao ráo, quắt thước, sạch sẽ, bô trai. Nếu rủi ro, chàng bị bắt quả tang ăn cắp vặt hoặc ăn quỵt, ra toà, chắc chắc, sẽ được tha bổng vì bộ mã của chàng. Thai Đề đã khiến tôi rạo rực hồn đào, đã rưới át xít vào trái tim sắt của tôi. Chàng bắt tôi giải tán môn phái Nghịch Nữ, xé bỏ nội quy, thay đổi lập trường. Chàng là tình yêu. Ôi, tình yêu ! Tình yêu là cái chi chi, Phải chăng là miếng bánh mì dzăm bông. Thai Đề, nếu em không được yêu anh, em sẽ yêu con trai. Con trai muôn năm. Hoan hô con trai. Em hát đây, anh ơi ! Where the boys are ? Em ghi nhật ký đây nè. Anh Thai Đề, anh tha lỗi cho em nhé ! Cái tội em đã xấc xược hỏi trống không anh có phải là Elvis Đậu í mà...
Cô Hân Ly viết một lèo 31 trang nhậy ký bày tỏ tình cảm của cô với Thai Đề và thế giới con trai. Văn chương nật ký của cô Hân Ly thua xa văn chương tán gái cuả những Elvis Đậu, Tony Mửng... Nhưng các cô đã phẩm bình sát ván, cười sặc sụa với nhau ở dước gốc cây khế. Y hệt các phê bình gia văn nghệ bây giờ, tại đây. Quý vị này sáng tác toàn những nghệ phẩm gỗ đá, đất gạch không gây nổi một mảy may xúc động trong lòng người thưởng ngoạn. Dĩ nhiên, là tác phẩm của quý vị ấy ế dài dài, in một nghìn hai trăm ba mươi cuốn, bán bốn nằm rười vẫn còn bị bán "xon". Quý vị ấy bèn cáu lắm. Nguyền rủa độc giả ngu dốt, không hiểu nổi những tư tưởng cao vòi vọi bang bạc khắp tác phẩm của qúy vị ấy khiến gây tình trạng tắc cống văn chương sáng giá. Nguyền rủa độc giả chán chê, qúy vị ấy gặp gỡ nhau ơ? La Pagode, chửi những anh chị văn sĩ nào có sách bán chạy tưng bừng và khen lẫn nhau cho dịu vợi cơn tức tối. Đại khái, đại văn hào kiêm phê bình X bốc đại văn haò kiêm phê bình gia Y: Mày mới là thằng viết truyện tình yêu hay nhất thế giới ! Văn hào Y đáp lễ văn hào X: Mày là phê bình gia tiến bộ nhất loài người ! Cuối cùng, cái sinh hoạt phê bình văn nghệ bị giới hạn. Ông X phê bình ông Y. Ông Y phê bình ông X. Tìm đủ thứ hay go mà tâng bốc nhau. Chữ romain 8 mòn teo in tác phẩm của quý vị ấy cũng được khen là thư chữ tối tân, đầy hào quang. Buồn cười lắm cơ ! Thôi, ta hãy đọc ít hàng nhật ký của cô Vương Ngọc Yến.
Hết: Chương 5 Tiếp theo : Chương 6
Cám Ơn Em Đã Yêu Anh: Chương 6
(Duyên Anh)

NHẬT KÝ CỦA VƯƠNG NGỌC YẾN
Pauline Sarter, chị đầy tớ của đại văn hào Jean-Paul Sarter, đã phán rằng, mọi người đều phải viết nhật ký khi bắt đầu yêu. Câu này trích từ cuốn L amour de la rue trang 74, chương 3 do nhà xuất bản La Porte ấn hành. Nếu câu này do một nhà văn Việt Nam nói hay do tôi nói thì thường quá. Phải do Tây nói mới hách. Tây, dù Tây đầy tớ của Sartre, mà nói, tôi nên kính cẩn trích dẫn. Bởi đó là sự hân hạnh của ngòi bút tôi. Nó làm tôi to lớn, có giá trị. Mọi người sẽ đều tưởng tôi đọc thiên kinh vạn quyển, lại toàn đọc những tác giả ngoại quốc gồ ghề. Vậy, sau Pauline Sartre Marie Gide, con nhỏ dọn phòng ngủ cho André Gide và Jean Bourger, thằng bôì chuyên đánh giẫy cho Pau Bourget cũng đồng ý là nên viết nhật ký. Ngoại quốc dạy ta điều gì, ta cần ngoan ngoãn nghe lời, Có thể văn mới hay, ý ngoan ngoãn nghe lời. Có thế văn mới hay, ý mới cao và các mầm non
Xem chữ ký của DOMI



Về Đầu Trang Go down
Bookmark and Share

Cám Ơn Em Đã Yêu Anh (p1)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

Trang 1 trong tổng số 1 trang
Chuyển đến:
Quyền hành của bạn
Bạn không có quyền trả lời bài viết





Bottom Corner


Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog
PCT