Content Top

Tác giảThông điệp
Mem
avatar
Thông Tin danh_2702
Giới tính : Nam
Posts : 38
Thanked : 3
$ : 212
Hiện đang:

27.12.10 20:55

Chủ đề : yêu một người không xinh: kì 3
--------------------------------------------------


Ngỡ ngàng



Khi tôi dần dần thể hiện rõ tình cảm của mình dành cho Vy, thì Phúc bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt thăm dò.

Tôi mặc kệ hắn vì từ lâu, hắn đã được xem là "kẻ thù" của tôi...

"Vy tự khuân được mà... Đã ba ngày, vết bầm ở chân hết lâu rồi..." - Vy gượng cười... Tôi nhìn vào ánh mắt Vy và phát hiện ra nàng đang nói dối...

"Vy còn đau lắm mà... Thôi, lên trước đi. Vĩnh giúp cho" - Nói rồi tôi nhấc bổng những chồng hồ sơ đăng kí dự thi đại học, cùng Vy bước vào lớp...

"Ái chà chà... Mọi người chống mắt lên xem Vĩnh nhà ta kìa... Bình thường hắn có lịch sự với phe XX ta như thế đâu..." - An Di nói giọng chua ngoa. Tôi ghét nhất những đứa con gái hay nói vu vơ kiểu đấy. Im lặng là vàng. Tôi lé mắt nhìn sang Vy xem biểu hiện. Vy cười hiền. Đấy, đó mới là thiên thần của tôi!

"Không không... Chẳng qua là "anh đẹp giai" muốn nịnh lớp phó để không bị trả bài gay gắt vào đầu giờ mà thôi" - An Mi hùa theo chị

"Thằng Vĩnh hôm nay chọc gái kiểu mới à? Ban đầu lịch sự, giả vờ "đeo nơ" rồi sau đó "cáo già" lột nơ ra phải không?" - "hội lưu manh" nói oang oang ở góc lớp rồi hùa nhau cười ầm. Tôi khó chịu. Khuân xong chồng hồ sơ, tôi quay xuống bọn nó, đập bàn. Cả đám giật mình, nhìn vào đôi mắt rực lửa của tôi, chẳng đứa nào dám đùa thêm một tiếng.



o0o


Hai tuần trôi qua...

Nhỏ lớp trưởng ngoái đầu nhìn tôi bằng ánh mắt quái lạ. Vài giây sau, nó ném cho tôi một mẩu giấy.

"Thích Vy à?"

"Thì sao?" - Tôi ghi lại với dòng chữ xiêu vẹo

"Tui nói với tụi nó rằng, "hình như Vĩnh thích Vy thì phải", đứa nào cũng không tin, vì người như ông mà lại... Với "thâm niên" quân sư của mình, tui tin chắc mình không thể lầm được... Và tui đã đúng. Nhưng lời nói của tui vẫn không có giá trị vì tụi nó không tin là ông để ý Vy"
Tôi chọi mạnh nhúm giấy lên bàn nhỏ lớp trưởng. Thật sự tôi không thích những lời nói như thế

"Nhiều chuyện" - Lớp trưởng đọc to nội dung trong mảnh giấy mà tôi ghi khiến giáo viên quay phắt xuống

"Ai nhiều chuyện hả lớp trưởng?"

"Ơ...à, dạ, bọn xóm nhà lá ở dưới ạ! Để em nhắc nhở tụi nó..." - May cho lớp trưởng, đúng là "hội lưu manh" đang nhiều chuyện, chứ không thì...



o0o


Thích Vy. Tôi biến thành một con người khác. Mỗi ngày đi học đối với tôi là một niềm vui. Tôi chẳng cần phải chọc bọn con gái làm gì khi mà được nhìn thấy nụ cười của Vy mỗi khi tôi khoe Vy điểm 8, điểm 9... Giờ ra chơi nào tôi cũng ngồi bên cạnh Vy và hất tên Phúc ra... Tên này đúng là "mặt dày", có bạn gái rồi mà còn bon chen...

Bên cạnh tôi, Vy luôn cười. Tôi mừng vì điều đó. Trong lớp này, chỉ có Vy là người duy nhất nói chuyện với tôi nghiêm túc và không xem tôi là một "thằng lưu manh" (xin nói thêm là tôi đã "giã từ" hội lưu manh ở bàn cuối lâu rồi...). Tôi chưa nói với Vy điều gì cả... Chỉ cần nhìn thấy em cười là tôi hạnh phúc... Nếu nói ra quá vội, biết đâu em không bằng lòng?



o0o


"Dạo này mày thay đổi quá đấy, Vĩnh" - Thằng bạn thân nói

"Có động lực mà..." - tôi cười nửa miệng

"Tao không ngờ..."

"Sao?"

"Mày là một thằng không tồi..."

"Quá khen... Nhưng tao nghĩ mày sửa lại "không tồi" thành "quá tốt" sẽ hợp lý hơn..."

"Mày có quyền hy vọng vì tao thấy...chẳng có đứa nào là đối thủ của mày đâu... Chỉ có mày mới để ý đến con nhỏ đó thôi..." - Thằng bạn thân giả vờ suy ngẫm

"Haha, tao lại muốn vậy đấy!"

o0o


Một ngày nọ. Tôi bước vào lớp và tụi nó nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc. À không, "kinh hoàng" có vẻ chính xác hơn. Tôi đoán được là thằng bạn thân đã loan tin "động trời" cho cả lớp biết và xác nhận với chúng nó 100% rằng tôi thích Vy thật sự...

Vy bắt đầu đổi thái độ với tôi. Nàng e dè và tránh tiếp xúc với tôi nhiều. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp trong đôi mắt nàng là một điều gì đó khó xử... Tôi hối hận vì đã công khai... Đáng ra Vy không nên biết điều này... Đành rằng tôi đã thay đổi khá nhiều, nhưng chắc có lẽ hình tượng "quậy phá, chọc gái, lưu manh" xưa kia của tôi vẫn chưa phai mờ trong suy nghĩ của Vy...
Tôi buồn. Nhưng bên cạnh nỗi buồn còn có nỗi thống khổ. Có ai hiểu được "tấm chân tình" của tôi hay không?

Ra về, Phúc gằn giọng với tôi: "Gặp tao ở ban công phòng thí nghiệm!"

Tôi không hiểu có chuyện gì. Nhưng tôi quyết định sẽ không dùng vũ lực khi nổi giận. Tôi hứa



o0o


"Mày đang đùa giỡn với Vy đó à?"

"Không. Tao rất nghiêm túc!"

"Tao không nghĩ thế?"

"Mày có quyền gì mà nói?"

"Tao là bạn Vy"

"Bạn!" - Tôi nhấn mạnh - "Mày là một đứa vô giá trị trong mắt Vy! Tao nghĩ mày nên thôi cái trò làm Vy đau khổ là vừa..."

"Ai nói tao làm Vy đau khổ? Mày thì có!" - Phúc chỉ tay vào mặt tôi, quá bất lịch sự

"Vy thích mày mà... Nè nè, nói chuyện đàng hoàng lại nha... Bên cạnh tao, Vy lúc nào cũng vui..."

"Vấn đề ở chỗ ấy đấy!" - Phúc nói, và tôi bắt đầu bần thần...


o0o


"Dỏng tai lên mà nghe cho kĩ... Vy thích mày lâu rồi, thằng ngu ạ!" - Phúc nói xong, đất dưới chân tôi muốn nứt ra. Trái đất như quay ngược lại - "Thích từ cái lúc mày thường xuyên chọc gái kìa... Nhưng Vy không nói vì Vy nghĩ tính tình mày như thế thì làm sao... Đấy, vì thế nên Vy giấu... Vy cảm thấy vui vì mày cư xử với Vy lịch sự hơn những đứa khác... Vy cũng vui khi mày nói chuyện với Vy..."

"..."

"Ai bảo mày là Vy thích tao nào? Vy không khẳng định điều đó..., chỉ là mày tự suy diễn...

Tao với Vy chỉ là bạn bình thường... Trong mắt Vy, mày là một cái thứ gì đó đặc biệt, tao không rõ, nhưng tao cũng bất ngờ vì điều này..." - Phúc khịt mũi

"!"

"Cho đến khi mày công khai với thiên hạ rằng mày thích Vy, cô ấy khóc. Vy nghĩ rằng mày đang giỡn và mày không nghiêm túc. Chỉ có đứa không nghiêm túc mới rêu rao tình cảm như vậy!" - càng về sau Phúc càng nói chậm lại

"Ai bảo mày là tao rêu rao? Cái hội lưu manh và con nhỏ lớp trưởng nhiều chuyện chứ bộ!" - Tôi gào lên...

"Tao chỉ có nhiệm vụ là nói lên sự thật, vì tao thấy dạo này Vy buồn... Xử sự ra sao là quyền của mày" - Phúc nói, rồi đi thẳng...



o0o

Một năm sau...
Đang ngồi ngáp ngắn ngáp dài trên giảng đường thì Vĩnh nhận được tin nhắn. Như thường lệ, hắn chưa mở cũng biết "là ai đấy"...

"Lát khỏi qua đón Vy nhé! Hôm nay ở lại kí túc xá để chơi với tụi bạn. Chiều rước nghen!"

"OK. Đừng ăn kem, uống nước đá nhé! Bệnh viêm họng chưa khỏi hẳn đâu cô nương..." - Vĩnh vừa lia tay trên bàn phím vừa cười mỉm

"Biết rồi mà! Dặn hoài. Hứ!"
Xem chữ ký của danh_2702
Về Đầu Trang Go down
Bookmark and Share

yêu một người không xinh: kì 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

Trang 1 trong tổng số 1 trang
Chuyển đến:
Quyền hành của bạn
Bạn không có quyền trả lời bài viết





Bottom Corner


Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog
PCT